Phê duyệt dự án xử lý ô nhiễm môi trường làng nghề đúc đồng xã Đại Bái

UBND tỉnh vừa phê duyệt dự án đầu tư xây dựng công trình xử lý ô nhiễm môi trường làng nghề đúc đồng xã Đại Bái (Gia Bình).



Sản xuất tranh đồng tại làng nghề Đại Bái

Quy mô đầu tư và giải pháp xây dựng gồm: Xây dựng 2 khu xử lý nước thải sản xuất và sinh hoạt tại 2 vị trí (dự kiến, khu I tại cụm công nghiệp làng nghề, khu II tại thôn Ngoài và thôn Tây Giữa), công suất mỗi khu từ 900-1.000 m3/ngày đêm, bảo đảm nước thải ra môi trường đạt tiêu chuẩn nước thải (cột A); Hệ thống xử lý rác thải sản xuất và sinh hoạt với công suất khoảng 5 tấn/ngày đêm; Lắp đặt thử nghiệm hệ thống xử lý khí thải tại một số hộ làm nghề sản xuất…

Dự án do UBND huyện Gia Bình làm chủ đầu tư, thời gian thực hiện từ năm 2014 đến 2016. Tổng mức đầu tư dự án hơn 52 tỷ đồng từ nguồn vốn sự nghiệp tài nguyên môi trường được giao hàng năm và các nguồn vốn khác.

Dự án nhằm giảm thiểu tình trạng ô nhiễm môi trường (nước thải, rác thải, khí thải) làng nghề đúc đồng, từ đó cải thiện chất lượng cuộc sống người dân xã Đại Bái.
Tin, ảnh: Đức Anh

Đến năm 2017, Hà Nội sẽ có thêm 2 nhà máy xử lý nước thải làng nghề.

Nhằm giảm thiểu ô nhiễm môi trường ngày càng nghiêm trọng do các làng nghề trên địa bàn huyện Hoài Đức gây ra, UBND thành phố Hà Nội đã phê duyệt đầu tư 2 nhà máy xử lý nước thải trên địa bàn 2 xã: Sơn Đồng và Vân Canh.



Theo đó, giai đoạn 2014-2016, triển khai thực hiện dự án xây dựng nhà máy xử lý nước thải tại xã Sơn Đồng, với tổng mức đầu tư 231,5 tỷ đồng từ nguồn ngân sách thành phố, giao Sở Tài nguyên và Môi trường Hà Nội làm chủ đầu tư; giai đoạn 2014-2017, triển khai thực hiện dự án xây dựng nhà máy xử lý nước thải tại xã Vân Canh, do Sở Tài nguyên và Môi trường Hà Nội làm chủ đầu tư, với tổng mức đầu tư hơn 139,9 tỷ đồng từ ngân sách thành phố.


Ô nhiễm từ rác thải, nước thải trên địa bàn các xã có làng nghề của huyện Hoài Đức (Hà Nội) ngày càng nghiêm trọng.

Bên cạnh đó, trên địa bàn huyện Hoài Đức còn có dự án xây dựng nhà máy xử lý nước thải tại xã Dương Liễu nhằm xử lý nước thải cho 3 xã có làng nghề (Cát Quế, Minh Khai, Dương Liễu) ở đầu nguồn sông Nhuệ, với công suất 13.000m3/ngày-đêm do Tổng cục Môi trường (Bộ Tài nguyên và Môi trường) làm chủ đầu tư.

Tuy nhiên, do Bộ Tài nguyên và Môi trường không cân đối được nguồn vốn thực hiện nên Chính phủ đã giao UBND thành phố Hà Nội thực hiện dự án theo phương thức xã hội hóa. UBND thành phố Hà Nội đã chỉ đạo Sở Kế hoạch và Đầu tư thành phố chủ trì, phối hợp với Sở Tài nguyên và Môi trường thành phố rà soát lại kết quả triển khai thực hiện dự án, tổng hợp, báo cáo để có hướng triển khai tiếp theo cho phù hợp.

Theo Hà Nội mới

TPHCM xây dựng nông thôn mới: Tập trung cải thiện môi trường

Đảm bảo môi trường sống xanh, sạch là một trong những tiêu chí để đạt tiêu chuẩn nông thôn mới. Tiêu chí này chỉ có thể thực hiện được khi có sự hợp tác của chính người dân sở tại. Thế nhưng, chính sự hợp tác còn thiếu tích cực từ phía người dân khiến cho các cơ quan chức năng gặp không ít khó khăn khi triển khai chương trình này.



Nuôi heo tại TPHCM phải có hầm biogas... mới đạt tiêu chí môi trường. Ảnh: PHẠM CAO MINH

Khó đạt vì có quá nhiều tiêu chí

Theo Sở Tài nguyên và Môi trường TPHCM, để đạt tiêu chí nông thôn mới ở TPHCM, các quận huyện đảm bảo tỷ lệ hộ dân được sử dụng nước sạch phải đạt 100%. Nước sạch phải đạt tiêu chuẩn quốc gia là nước sử dụng trực tiếp hoặc sau lọc phải đáp ứng yêu cầu không màu, không mùi, không vị lạ, không chứa thành phần gây ảnh hưởng đến sức khỏe con người. Chính quyền địa phương phải hướng dẫn, phổ biến cho người dân trong khu vực các biện pháp xử lý và bảo vệ nguồn nước cho hợp vệ sinh. Bên cạnh đó, nước thải từ các khu chăn nuôi phải được thu gom không đổ ra sông ngòi, kênh rạch hay khu vực giếng khoan khai thác nước dưới đất để tránh tình trạng nước thải thấm nguồn nước ngầm gây ô nhiễm nguồn nước. Khoảng cách từ hoạt động chăn nuôi đến bệnh viện, trường học, khu dân cư, nguồn nước mặt tối thiểu là 100m; khu vực chăn nuôi phải có hệ thống thu gom nước thải, chất thải rắn. Đồng thời, phải có hệ thống biogas hoặc hệ thống hầm lắng lọc. Nước thải sau khi qua hầm biogas phải được khử trùng trước khi thải ra môi trường.

Riêng đối với các cơ sở sản xuất phải có cam kết bảo vệ môi trường, đề án bảo vệ môi trường, báo cáo tác động môi trường, giấy chứng nhận đăng ký đạt tiêu chuẩn môi trường. Ngoài ra, phải xây dựng hệ thống xử lý nước thải, khí thải hoặc có các biện pháp giảm thiểu chất thải đạt quy chuẩn môi trường cho phép. Đối với hộ kinh doanh, không được đổ nước thải ra môi trường, phải có hầm tự hoại hoặc xử lý lắng lọc. Hệ thống kênh rạch phải thông thoáng, không có tình trạng rác ứ đọng trên kênh, không có bãi rác tự phát, tồn đọng gây mất vệ sinh môi trường. Phải có hướng dẫn về phân loại rác tại nguồn, xử lý chất thải nguy hại…

Thế nhưng, thực tế triển khai không phải dễ dàng. Đại diện UBND huyện Hóc Môn cho biết, đơn cử như để đảm bảo hệ thống kênh rạch không có rác thải thì phải ngăn chặn hành vi xả rác thải của người dân. Thế nhưng ngăn chặn bằng cách nào cho hiệu quả hơn ngoài việc vận động tuyên truyền thì chưa có. Dù biết rằng, quy định xử phạt hành vi xả rác ra kênh rạch đã có nhưng lực lượng nào chịu trách nhiệm xử phạt vấn đề này thì luật lại không quy định. Hơn nữa, hành vi vi phạm môi trường này của người dân thường diễn ra rất nhanh, nếu lực lượng kiểm tra đến cũng rất khó xử phạt vì không bắt quả tang hành vi vi phạm. Còn với quận 12 và Bình Tân thì khó khăn hiện nay chính là tình trạng gây ô nhiễm môi trường của các cơ sở sản xuất. Chính quyền địa phương đã nhiều lần áp dụng hình thức phạt tiền, buộc tạm ngưng hoạt động nhưng cho đến nay vẫn chưa thể giải quyết dứt điểm tình trạng vi phạm của các cơ sở sản xuất tại đây. Gần đây, UBND TPHCM đề nghị đưa các cơ sở này vào danh sách di dời nhưng di dời đến đâu thì lại chưa xác định. Đồng thuận với vấn đề này, đại diện Sở Tài nguyên và Môi trường cho rằng, nếu thành phố không tạo ra được điểm đến an toàn về môi trường cho các cơ sở này thì việc di dời cũng chỉ như “bắt cóc bỏ dĩa”.

Đồng bộ nhiều giải pháp

Đại diện UBND xã Đông Thạnh, huyện Hóc Môn cho biết, để thực hiện tốt những tiêu chí này cần phải có sự chung tay của các cấp chính quyền và người dân. Trước mắt, cần phải xây dựng các công trình bảo vệ môi trường nông thôn cấp xã, cải tạo nâng cấp hệ thống tiêu thoát nước trong thôn xóm. Song song đó, kết hợp việc xây dựng các điểm thu gom, xử lý rác thải, nâng cấp nghĩa trang, cải tạo, xây dựng các ao hồ sinh thái trong khu dân cư, phát triển cây xanh ở các khu công cộng với công tác tuyên truyền, nâng cao nhận thức của người dân. Với các hộ nông dân, cần tăng cường hỗ trợ ứng dụng các mô hình canh tác mới thân thiện với môi sinh, môi trường. Trong đó, có thể khuyến khích người dân trồng trọt, chăn nuôi, nuôi trồng thủy sản theo hướng GAP. Đồng thời, cần đặc biệt nghiêm cấm các hành vi vi phạm môi trường phát sinh từ cộng đồng dân cư như xả rác xuống kênh rạch, hủy hoại nguồn lợi thủy sản trên sông và nội đồng như phương pháp sử dụng xung điện, chất nổ để đánh bắt thủy hải sản. Việc hạn chế hành vi này ngoài biện pháp vận động thì rất cần áp dụng biện pháp xử phạt kinh tế. Riêng với các cơ sở sản xuất thường xuyên có hành vi vi phạm gây ô nhiễm môi trường thì ngoài việc thanh tra, kiểm tra thường xuyên cần sớm bố trí điểm đến an toàn môi trường cho họ.

Bà Nguyễn Thị Thanh Mỹ, Phó giám đốc Sở Tài nguyên và Môi trường TPHCM, cho biết, nông thôn TPHCM là vùng ven của đô thị nên có những đặc thù riêng biệt. Do đó, ngay khi triển khai chương trình xây dựng nông thôn, thành phố xác định đây không đơn thuần chú trọng đẩy mạnh sản xuất nông nghiệp hay nâng cao thu nhập mà còn tạo tiền đề và nền tảng để người dân được hưởng thụ đời sống văn hóa tinh thần, nâng cao dân trí, nhận thức văn hóa... một cách đầy đủ. Thành phố đã chú trọng đầu tư xây dựng hệ thống cơ sở hạ tầng như điện, đường, trường, trạm song song những điều kiện vật chất cơ bản nhất để giúp người dân cải thiện cuộc sống, góp phần đáp ứng các tiêu chí của nông thôn mới. Tuy nhiên, phải thấy rằng việc xây dựng nông thôn mới là để cải thiện chất lượng cuộc sống của người dân vùng nông thôn, khi ấy người dân được đặt ở vị trí trung tâm, vừa là chủ thể vừa là người thực hiện, đồng thời cũng là người thụ hưởng. Do đó, nếu chỉ có chính quyền là người thực hiện mà thiếu sự hợp tác của người dân như hiện nay thì rất khó để đạt được mục tiêu đề ra.

MINH XUÂN - MINH HẢI

Huyện Kiên Lương, Kiên Giang: Dân chết dần vì ô nhiễm môi trường


Khói bụi từ một nhà máy ximăng bao trùm khu dân cư (ảnh chụp lúc 14h ngày 4.11.2014).
Hàng chục ngàn dân sống trong khu vực các nhà máy ximăng trên địa bàn huyện Kiên Lương (Kiên Giang) khổ sở vì khói bụi thải ra. Không chỉ mắc các chứng bệnh về đường hô hấp, mà khói, bụi còn làm thay đổi cuộc sống của người dân nơi đây. Nhiều người dân ở đây cho biết, sống ở đây mấy chục năm rồi, đã kêu tưởng thấu trời xanh, nhưng đâu vẫn hoàn đấy.

Sống cùng ô nhiễm

Nhờ điều kiện tự nhiên (có nhiều núi đá vôi, có bờ biển), Kiên Lương là nơi có nhiều công ty, nhà máy, xí nghiệp sản xuất ximăng và vật liệu xây dựng lớn nhất khu vực Đồng bằng sông Cửu Long. Chỉ tính riêng nhà máy ximăng (NMXM) đã có đến 5 cái với công suất hàng trăm ngàn tấn/năm mỗi nhà máy.

Tình trạng ô nhiễm môi trường trên địa bàn huyện Kiên Lương đã có từ lâu, ngày càng nghiêm trọng hơn. Trong đó, ô nhiễm môi trường về khói, bụi trong quá trình sản xuất ximăng, khai thác, chế biến và vận chuyển khoáng sản làm vật liệu xây dựng, sản xuất vôi là vấn đề bức xúc nhất của người dân cũng như chính quyền địa phương.

Mỗi sáng sớm thức dậy, chuẩn bị đi làm việc, học hành... người dân ở khu vực khu phố Tám Thước, thị trấn Kiên Lương phải “điểm tâm” ... khói và bụi. Ngày cũng như đêm, ống khói của NMXM Kiên Lương thải ra cuồn cuộn. Nhiều người dân ở đây cho biết, sống ở đây mấy chục năm rồi, có lên trời kêu thống thiết cũng không ai giúp được. Ô nhiễm kéo dài từ mùa gió bấc cho đến khi mùa mưa đến; mỗi năm khoảng 6 tháng người dân sống chung với môi trường ô nhiễm.

Đến Kiên Lương, dễ dàng nhìn thấy những chiếc xe chở đất, cát, đá... chạy với tốc độ chóng mặt, kèm theo đó là đất, đá rơi ra từ những chiếc xe “hung thần” làm mặt đường đầy bụi và sình lầy khi có mưa. Xa xa là ống khói cao nhả khói của các NMXM. Đến gần trung tâm xã Bình An, cảnh tượng càng khủng khiếp khi những “đám mây” khói từ Cty CP ximăng Hà Tiên bay là là dưới mặt đất, xuyên qua từng ngôi nhà và người đi đường phải chấp nhận sống chung với đám "mây" độc hại này.

Càng chậm càng khổ

Ông Lâm Hồng Vũ - ngụ ấp Hòn Chông, xã Bình An (ngay ngã ba chợ Bình An) - bức xúc: “Gia đình tôi bán quán ăn, nhưng khách cứ thưa dần. Có ai mà chịu được khói bụi bay vào dĩa cơm, ly nước, quần áo sau khi ăn cũng “biến màu”. Để đỡ cảm giác sợ hãi, tôi suốt ngày lau chùi bàn ghế để còn có khách ghé vào ăn uống, chứ để khoảng 1 tiếng là bụi bám lên dày cộm”. Ông Vũ cho biết, gia đình ông từ lớn đến nhỏ ai cũng mắc các bệnh về đường hô hấp. Còn quần áo giặt xong khi phơi khô phải làm thêm công đoạn “vuốt” cho lớp bụi bám rồi mới đem vào tủ cất.

Còn anh Keo Tây (ấp Hòn Chông) thì kể: “Tôi hành nghề xe ôm, nhưng có hôm khói bụi từ NMXM thải ra không thấy đường chạy, nó mờ hơn sương mù. Sương mù còn dễ chịu, chứ loại khói bụi này thảy ra thì y như rằng không ai tránh được các bệnh về đường hô hấp.

Cả vợ và 2 đứa con tôi đều bị hết. Sống như vầy hoài chắc bà con ở đây chết sớm hết”. Theo anh Tây, trong bán kính 1km tính từ nhà máy, khi nhà của ai lợp mái bằng tôn (tole) mà bị gỉ sét do ảnh hưởng khói bụi thì nhà máy bỏ tiền ra cho thay tole mới. Bởi vì, khói bụi này độc hại, khi bị bám vào chẳng bao lâu thì bị gỉ sét. Nói điều đó để thấy rằng, nhà máy rất biết mức độ ô nhiễm như thế nào, sức thép chịu còn chẳng thấu, huống hồ con người.

Bà con cho biết, đã nhiều lần phản ánh, kiến nghị đến chính quyền. Khi có kiến nghị hay làm đơn kêu cứu thì cũng nhận lại những lời hứa. Có chăng cũng có tác động đến nhà máy xử lý “cái gì đó” được chừng vài tháng rồi đâu cũng trở lại quy cũ.

Ông Trần Chí Viễn - Phó Giám đốc Sở TNMT tỉnh Kiên Giang - cho biết, sở đã yêu cầu Chi cục Bảo vệ môi trường tỉnh và Thanh tra sở lập ngay kế hoạch để kiểm tra đột xuất các doanh nghiệp sản xuất ximăng ở huyện Kiên Lương. “Hiện tại, chúng tôi đang chờ văn bản chính thức từ UBND tỉnh, để phê duyệt kế hoạch kiểm tra và triển khai theo đúng quy định pháp luật”.

Làm “sạch” môi trường đầu tư từ đâu

Trên thực tế, doanh nghiệp (DN) luôn phải tận dụng mọi cơ hội để làm ăn. Trách nhiệm của cơ quan quản lý nhà nước là phải điều chỉnh, hướng dẫn mọi hoạt động của DN theo khuôn khổ pháp luật. Tuy nhiên, nếu loại trừ có tiêu cực thì cách hiểu, áp dụng luật hướng dẫn DN của cơ quan chức năng tỉnh Bình Dương khiến nhiều nhà đầu tư bất an khi có thay đổi nhân sự…

Có hay không sự “vô cảm”?

Một nội dung quan trọng trong tố cáo của ông Huỳnh Uy Dũng (Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng Giám đốc Công ty cổ phần Đại Nam) đối với Chủ tịch UBND tỉnh Bình Dương là "không phê duyệt điều chỉnh quy hoạch chi tiết KCN Sóng Thần 3".


Một góc Khu du lịch Đại Nam.



Để làm rõ vấn đề này, phải trở lại thời điểm năm 2009. Thời điểm này, phát hiện việc chuyển đổi khu đất ở trong KCN sang "đất ở lâu dài" thay vì 50 năm "có vấn đề", dẫn đến việc chủ đầu tư kêu gọi góp vốn, phân lô trái luật, UBND tỉnh Bình Dương vội vàng ra văn bản 2460/UBND-KTTH ngày 24-8-2009 kiểm tra việc thực hiện dự án KCN Sóng Thần 3. Đoàn kiểm tra gồm lãnh đạo Sở Xây dựng, TNMT, Cục Thuế cùng các chuyên viên quản lý xây dựng. Ngay cả thời điểm đó, tại biên bản làm việc với Công ty cổ phần Đại Nam (ngày 25-8-2009) và báo cáo số 2021/BC-SXD ngày 4-9-2009 gửi UBND tỉnh Bình Dương, lãnh đạo các cơ quan chuyên môn trên đều vẫn khẳng định việc làm của chủ đầu tư là đúng, chỉ thiếu quy hoạch chi tiết 1/500.

Nhưng tại báo cáo 2144 ngày 1-10-2009 gửi Thường trực Tỉnh ủy, UBND tỉnh, cũng căn cứ vào kết quả kiểm tra nêu trên được "bổ sung" cuộc họp Ban cán sự ngày 29-9-2009 do Chủ tịch UBND tỉnh lúc bấy giờ là ông Lê Hoàng Sơn chủ trì, các cơ quan chuyên môn trên đã thay đổi cách áp dụng quy định pháp lý khi cho rằng việc huy động vốn của ông Huỳnh Uy Dũng là trái luật, sang nhượng đất đai trái quy định... Từ văn bản này, tại cuộc họp ngày 1-10-2009, Tỉnh ủy Bình Dương mới đi đến chỉ đạo không cho Công ty cổ phần Đại Nam chuyển nhượng đất.

Tại báo cáo số 132 ngày 30-10-2013 với Thủ tướng Chính phủ, UBND tỉnh Bình Dương cho rằng, sau khi bị cấm sang nhượng, Công ty cổ phần Đại Nam liên tục xin điều chỉnh quy hoạch chi tiết, tách KCN Sóng Thần 3 thành hai dự án trong đó giảm đất công nghiệp, tăng đất đô thị nhằm hợp thức hóa việc diện tích khu ở đã được phân lô bán nền.

Thực tế, tại biên bản làm việc với các sở, ngành ngày 25-8-2009, ông Huỳnh Uy Dũng đề nghị được thực hiện theo quy hoạch, không chuyển đổi thêm một phần đất KCN thành đất ở theo như "gợi hướng". Tuy nhiên, các cơ quan chức năng đã tư vấn cho công ty này làm thủ tục xin UBND tỉnh điều chỉnh KCN Sóng Thần 3 theo phương án tách làm hai: khoảng 400ha làm KCN, hơn 133ha (trong đó có 61ha đã giao sai mục đích) làm khu dân cư đô thị. Bởi sau cuộc họp "chuyên môn" ngày 12-8-2010 các sở, ngành đều thống nhất rằng, "theo quy định" thì UBND tỉnh là cơ quan chịu trách nhiệm phê duyệt điều chỉnh quy hoạch chi tiết và thêm nữa chủ trương của tỉnh Bình Dương là "giảm diện tích đất công nghiệp, tăng diện tích đất đô thị - dịch vụ" để phấn đấu xây dựng đô thị loại II. Ngày 12-8-2010, Sở Xây dựng có báo cáo gửi UBND tỉnh, sau 2 năm "nghiên cứu" UBND tỉnh Bình Dương ra thông báo số 41 ngày 16-2-2012 khẳng định thẩm quyền phê duyệt điều chỉnh quy hoạch chi tiết của KCN Sóng Thần 3 thuộc Bộ Xây dựng. Lại một quyết định không đúng của Bình Dương, bởi theo kết luận của Thanh tra Chính phủ, thẩm quyền phê duyệt thuộc UBND tỉnh, nhưng trước khi phê duyệt phải xin ý kiến Thủ tướng Chính phủ. Thanh tra cũng kết luận, UBND tỉnh Bình Dương đã chậm xử lý các thủ tục để xin phép Thủ tướng phê duyệt.

Câu chuyện này khiến người ta đặt câu hỏi có hay không sự "vô cảm" với DN?

Giữ vững môi trường đầu tư

Dẫu cơ quan chức năng tỉnh Bình Dương có những việc làm chưa đúng như kết luận của Thanh tra Chính phủ nhưng hành vi chuyển nhượng đất trong khu ở hơn 61ha khi chưa có quy hoạch chi tiết và chưa được phép của ông Huỳnh Uy Dũng cũng không thể chấp nhận. Vấn đề này, cơ quan Công an tỉnh Bình Dương hiện đang làm rõ.

Hành động "làm mình làm mẩy" đóng cửa KDL Đại Nam và đổ lỗi do tranh chấp với chính quyền của chủ đầu tư, theo Tiến sĩ Nguyễn Đức Kiên, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Quốc hội là không đúng. Nhà nước không tranh chấp với DN, việc đóng cửa DN là quyền của họ, Nhà nước tôn trọng quyền này của DN.

Việc làm của ông Huỳnh Uy Dũng dễ dẫn tới dư luận xấu về môi trường đầu tư của cộng đồng DN tại Bình Dương, dù rằng Công ty cổ phần Đại Nam chỉ là một trong tổng số trên 15.000 DN trong nước đang hoạt động tại đây. Nó cũng có thể ảnh hưởng đến việc thu hút đầu tư nước ngoài, trong khi 10 tháng năm 2014, Bình Dương vươn lên xếp thứ tư cả nước về thu hút đầu tư nước ngoài với quy mô vốn đăng ký là 1,36 tỷ USD.

Liên quan việc xử lý sau tố cáo của ông Huỳnh Uy Dũng, kết luận Thanh tra Chính phủ đề nghị Tỉnh ủy, UBND tỉnh Bình Dương thực hiện việc xem xét trách nhiệm của cá nhân, tổ chức có thiếu sót, vi phạm trong việc phê duyệt quy hoạch 1/2.000 và 1/500; quyết định thời hạn sử dụng đất ở lâu dài và cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất trong KCN Sóng Thần 3 và chỉ đạo cơ quan chức năng làm rõ, xử lý việc phân lô bán nền trong KCN Sóng Thần 3; xem xét, đề xuất xử lý đối với việc tố cáo với nội dung chưa đủ cơ sở theo quy định của pháp luật về tố cáo.

Việc ra quyết định cho phép đất trong KCN thành "đất ở lâu dài", cấp giấy chứng nhận… có dấu hiệu ban hành văn bản trái pháp luật, gây ra nhiều vấn đề phức tạp. Dư luận đặt dấu hỏi: Với những thiệt hại của DN do quyết định sai được ban hành, do chậm trả lời kiến nghị của nhà đầu tư thì ai phải chịu trách nhiệm? Vì vậy, để bảo đảm khách quan hơn, công bằng hơn, bộ, ngành chức năng cần tổng thanh, kiểm tra xử lý nghiêm minh bất kể cá nhân, tổ chức nào sai phạm, để bảo đảm môi trường đầu tư cũng như sự nghiêm minh của pháp luật.
Nguyên Minh

Giám sát tài nguyên môi trường biển bằng công nghệ viễn thám


(Ảnh minh họa: Nguyên Lý/TTXVN)

Ngày 13/11, tại Hà Nội, Tổng cục Biển và Hải đảo Việt Nam, Cục Viễn thám Quốc gia thuộc Bộ Tài nguyên và Môi trường tổ chức nghiệm thu Dự án “Giám sát tài nguyên môi trường biển, hải đảo bằng công nghệ viễn thám.”

Đây là một trong những Dự án trọng điểm của Đề án tổng thể điều tra cơ bản tài nguyên môi trường biển nhằm tăng hiệu quả và hiệu lực quản lý Nhà nước về tài nguyên thiên nhiên và môi trường biển và hải đảo.

Phát biểu tại Hội đồng nghiệm thu, Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường Chu Phạm Ngọc Hiển đánh giá Dự án đã đảm bảo tiến độ, bám sát nội dung dự án phê duyệt, đáp ứng nhu cầu mục tiêu đã đề ra.

Thứ trưởng cũng đánh giá cao ý nghĩa kết quả của Dự án bởi đây là lần đầu tiên Việt Nam có một bộ cơ sở dữ liệu không gian bao trùm toàn bộ vùng biển Việt Nam bao gồm 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, là những khu vực không phải lúc nào cũng ra tận nơi để đo vẽ, giám sát được. Dự án đã lập được 4 thiết kế kỹ thuật cho tài nguyên môi trường biển.

Đó là thiết kế kỹ thuật cho bản đồ địa hình quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa; thiết kế kỹ thuật cho lớp phủ bề mặt biển; thiết kế kỹ thuật kèm theo các bộ chỉ số vật lý, hóa học sinh vật biển; thiết kế kỹ thuật cho hệ thống giám sát đa thời gian tài nguyên môi trường biển.

Bên cạnh đó, khối lượng chất lượng, sản phẩm dự án đảm bảo yêu cầu thiết kế đã được duyệt, độ chính xác ở mức tương đối, các sản phẩm quản lý cơ sở dữ liệu không gian và lưu dưới dạng số, đáp ứng được nhu cầu trong việc sử dụng vào mục đích phát triển kinh tế xã hội biển.

Ông Nguyễn Xuân Lâm, Cục trưởng Cục Viễn thám Quốc gia, Chủ nhiệm đề tài cho biết: Hiện nay vùng biển Việt Nam đã có rất nhiều các công trình nghiên cứu, đo đạc bản đồ biển, khảo sát địa chất... nhưng chưa có công trình nào bao quát được toàn bộ bức tranh của vùng biển Việt Nam, đặc biệt trên 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Vì vậy việc áp dụng công nghệ viễn thám với những ưu điểm vượt trội so với các phương pháp truyền thống để điều tra cơ bản và giám sát tài nguyên môi trường vùng biển và hải đảo Việt Nam trong giai đoạn hiện nay là hết sức quan trọng và hoàn toàn phù hợp.

Sau 3 năm tiến hành điều tra bằng sử dụng ảnh viễn thám, Dự án đã đáp ứng được những mục tiêu và nhiệm vụ đã được phê duyệt theo đề cương như thiết lập được cơ sở dữ liệu thông tin địa lý ảnh vệ tinh đa thời gian cho toàn bộ vùng biển và hải đảo Việt Nam; thành lập bản đồ địa hình bằng tư liệu ảnh vệ tinh cho 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.

thiết lập được cơ sở dữ liệu chuyên đề về một số yếu tố môi trường vật lý, hóa học và sinh vật vùng biển theo những khoảng thời gian trong năm (4 mùa/năm), các yếu tố lớp phủ bề mặt vùng ven biển hải đảo; có được hệ thống giám sát đa thời gian phục vụ công tác điều tra cơ bản theo dõi biến động tài nguyên môi trường biển và hải đảo, góp phần bảo đảm an ninh quốc phòng và chủ quyền quốc gia; tăng cường năng lực cho việc áp dụng công nghệ viễn thám phục vụ điều tra cơ bản và giám sát tài nguyên- môi trường biển, hải đảo.

Chất lượng sản phẩm của dự án đảm bảo các quy định kỹ thuật hiện hành trong đo vẽ bản đồ địa hình và chuyên đề cũng như Quy chuẩn kỹ thuật quốc gia về chuẩn thông tin địa lý cơ sở. Các nội dung thực hiện của Dự án đã khai thác tối ưu nguồn tư liệu ảnh vệ tinh thu được tại Trạm thu ảnh đã được Chính phủ đầu tư, góp phần thực hiện thắng lợi “Chiến lược nghiên cứu ứng dụng công nghệ vũ trụ đến năm 2020" của Thủ tướng Chính phủ.

Dự án cũng khẳng định hiệu quả khoa học, công nghệ với việc ứng dụng công nghệ viễn thám trong việc giám sát tài nguyên môi trường trên một địa hình lớn, nhiều đảo nhỏ. Đây là giải pháp hữu hiệu để có được những thông tin cơ bản về tài nguyên môi trường vùng biển như các yếu tố vật lý, sinh học biển, xác định vị trí, hình dáng, diện tích các hải đảo, xác định các công trình trên các hải đảo, đặc biệt với vùng xa bờ, những nơi khó tiếp cận để điều tra bằng phương pháp truyền thống./.

Việt Nam là quốc gia đầu tiên thực hiện giảm thải khí nhà kính do mất rừng

Việt Nam là một trong những quốc gia đầu tiên trên thế giới đã tiến sang giai đoạn thứ hai trong tiến trình chuẩn bị sẵn sàng cho quá trinh thực hiện giảm phát thải khí nhà kính từ mất rừng và suy thoái rừng.

Rừng suy thoái tại Việt Nam đang ở mức báo động

Hệ thống giám sát tài nguyên rừng quốc gia (NFMS) và Mức phát thải tham chiếu (RELs) cho REDD+ (Giảm phát thải khí nhà kính từ mất rừng và suy thoái rừng) là chủ đề chính của một hội thảo do Chương trình UN-REDD phối hợp với Tổng cục Lâm nghiệp (VNFOREST) vừa tổ chức tại Hà Nội.

Theo báo cáo quốc tế, Việt Nam là một trong những quốc gia đầu tiên trên thế giới đã tiến sang giai đoạn thứ hai trong tiến trình chuẩn bị sẵn sàng cho việc thực hiện REDD+ (REDD+ Readiness). Đây là giai đoạn thiết kế và triển khai thí điểm các hoạt động trình diễn tại hiện trường. Những kinh nghiệm thu được từ quá trình này là rất có giá trị đối với các nước khác trong khu vực.

NFMS và RELs là hai trong số bốn việc mà mỗi quốc gia cần phải thực hiện nếu muốn tham gia vào cơ chế REDD+ trong vai trò là một thoả thuận ứng phó biến đổi khí hậu quốc tế trong tương lai.

Hội thảo lần này là một phần trong chuỗi những hội thảo chia sẻ kinh nghiệm vùng với vai trò như là một công cụ để các nước đối tác của Chương trình UN-REDD ở khu vực Châu Á – Thái Bình Dương.

Phạm Thanh

Thái Bình: Nước sạch chậm trễ, chủ đầu tư “ấp úng” biện minh


Đã quá thời hạn cam kết trong hợp đồng hơn 5 tháng, người dân vẫn chưa có nước sạch. (Ảnh: VTV News)

Về tình trạng hàng trăm hộ dân ở Thái Bình mòn mỏi chờ đợi đường dẫn nước sạch, chính quyền địa phương và công ty cung cấp nước đều không đưa ra được lời giải thích hợp lý.

Hàng trăm hộ dân tại hai xã Bách Thuận và xã Dũng Nghĩa, huyện Vũ Thư, tỉnh Thái Bình đã đóng tiền xây dựng đường nước sạch được gần một năm, nhưng cho đến nay, đã quá thời hạn cam kết, họ vẫn chưa có nước sạch để sử dụng.

Giải thích về việc đã quá thời hạn cam kết trong hợp đồng hơn 5 tháng mà vẫn chưa xây xong nhà máy xử lý nước sạch, cũng không thực hiện điều khoản phải hoàn tiền cho người dân khi chậm tiến độ cấp nước, Giám đốc Công ty Cổ phần xây dựng và thương mại Xuân Phúc chỉ biết đưa ra những khó khăn chung chung của công ty.

Chính quyền hai xã Bách Thuận và xã Dũng Nghĩa cũng không nắm rõ năng lực của công ty này. Giải pháp hiện chỉ dừng ở việc tổ chức họp và đưa ra những thời điểm cam kết mới, sau hai lần công ty quá hạn hợp đồng. Trong khi đó, đại diện tỉnh chỉ khuyên bà con nên kiên nhẫn.

TP HCM đề nghị mức phạt kỷ lục với công ty 10 lần xả thải

Đánh giá mức độ vi phạm của Hào Dương gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến môi trường, cơ quan chức năng đề nghị phạt công ty này 6,3 tỷ đồng.

Sở Tài Nguyên - Môi trường vừa đề nghị UBND TP HCM xử phạt Công ty Cổ phần Hào Dương với số tiền phạt về vi phạm môi trường cao nhất từ xưa đến nay tại TP HCM. Trong 6,3 tỷ đồng mà Hào Dương bị đề nghị nộp có 4,3 tỷ là tiền thu lợi bất chính từ việc xả thải.



Công ty Hào Dương trong Khu công nghiệp Hiệp Phước, huyện Nhà Bè, TP HCM. Ảnh: An Nhơn.

Theo Cục Cảnh sát phòng chống tội phạm về môi trường (C49, Bộ Công an), từ tháng 1 đến tháng 10/2013, công ty này đã bơm hơn 437.000 m3 nước thải chưa qua xử lý ra sông. Trong khi đó, theo hợp đồng, để xử lý 1 m3 nước thải, Công ty Hào Dương phải trả cho chủ đầu tư KCN Hiệp Phước 10.050 đồng. Căn cứ vào đơn giá này, cơ quan chức năng tính được tổng số tiền mà Công ty Hào Dương thu lợi từ xả trộm.

Trước đó, trong văn bản gửi UBND thành phố, C49 cho rằng do không đủ cơ sở để xử lý hình sự vụ Hào Dương nên chuyển vụ việc cho UBND thành phố xử lý theo quy định. Ngoài ra, C49 cũng đề nghị cùng với việc xử phạt các hành vi vi phạm của Hào Dương, thành phố cần tính toán thu phí môi trường đối với lượng nước thải ô nhiễm mà công ty này đã xả ra sông Đồng Điền.

Công ty Hào Dương hoạt động trong lĩnh vực thuộc da, chế biến da đại gia súc, sản xuất giấy các loại và làm đại lý mua bán, dịch vụ giao nhận hàng hóa xuất nhập khẩu tại khu công nghiệp Hiệp Phước. Năm 2003, công ty hoạt động với một nhà máy sản xuất da phèn xanh công suất 4.800 tấn một năm và được Sở Tài nguyên - Môi trường cấp phép xả thải.

Tuy nhiên, hai năm sau đó, công ty này liên tục vi phạm các quy định về môi trường. Sau 9 lần bị lập biên bản vì gây ô nhiễm, rạng sáng 24/10/2013, C49 lại bắt quả tang công nhân Công ty Hào Dương đang vận hành hệ thống máy bơm xả thải từ khu chứa nước thải chưa qua xử lý ra sông Đồng Điền.

Theo các cơ quan chức năng, mặc dù đã bị xử lý nghiêm nhưng Hào Dương vẫn không chấp hành, chưa tự giác khắc phục hậu quả "mà còn cố tình tái phạm, coi thường pháp luật" làm ảnh hưởng đến cuộc sống của người dân và gây bất an trong xã hội. Đến tháng 11/2013, Phó Chủ tịch Lê Mạnh Hà đã ký quyết định đình chỉ hoạt động của Công ty Hào Dương cho đến khi thực hiện xong các biện pháp bảo vệ và khắc phục ô nhiễm môi trường.

Trung Sơn

Dân "ngạt thở" vì nhà máy giấy gây ô nhiễm môi trường

Tình trạng xả thải bừa bãi của nhà máy đã khiến đời sống và sinh hoạt của các hộ dân quanh khu vực này bị ô nhiễm nghiêm trọng. Không chỉ hứng chịu ảnh hưởng của khói, bụi từ công ty mà người dân còn phải khổ sở vì mùi hôi, thối bốc ra từ mương xả nước thải.

Nhiều năm nay, người dân thị trấn Lam Sơn, huyện Thọ Xuân (Thanh Hóa) tỏ ra vô cùng bức xúc trước trước tình trạng công ty Cổ phần giấy Mục Sơn xả thải gây ô nhiễm môi trường, ảnh hưởng đến đời sống và sinh hoạt của người dân. Theo đó, bên cạnh việc hứng chịu ảnh hưởng của khói, bụi từ công ty, người dân còn phải khổ sở vì mùi hôi, thối bốc ra từ mương xả nước thải của công ty này.

Theo chân ông Lê Văn Hoàng (52 tuổi), trú tại khu 3, thị trấn Lam Sơn đi sâu vào tổ dân phố, đến mương xả nước thải, đập vào mắt chúng tôi là dòng nước đen kịt từ cống, sủi bọt trắng đang chảy qua khu vực sinh sống của các hộ dân khu 4, thị trấn Lam Sơn. Đặc biệt, mùi hôi thối nồng nặc xộc thẳng lên mũi khiến người chứng kiến không thể chịu đựng được.

Ông Hoàng cho biết: "Đã nhiều năm nay, cả khu này phải chịu ảnh hưởng từ nhà máy giấy Mục Sơn. Nhà máy không chỉ gây ô nhiễm tiếng ồn, khói bụi mà còn gây ô nhiễm nghiêm trọng đến nguồn nước. Chúng tôi đã nhiều lần phản ánh lên các cấp chính quyền nhưng đến nay vẫn chìm trong im lặng, không có các biện pháp xử lý. Trước đây, khi nghe chúng tôi phản ánh nhiều về việc nhà máy xả nước thải 24/24 giờ ra dòng sông Nông Giang khiến sông bị ô nhiễm, cá và cua chết hàng loạt. Nay, họ lại xả nước thải vào lúc nửa đêm, khi chúng tôi đi ngủ, đến sáng sớm thì thấy nước đen ngòm từ cống này chảy ra".


Mương xả nước thải ngay phía sau nhà dân, nước đen kịt, sủi bọt và bốc mùi hôi thối

Bà Nguyễn Thị Hường (47 tuổi),người dân khu 4 bức xúc chia sẻ: "Tôi thường phải đeo khẩu trang khi đi ngủ vì không thể chịu được mùi hôi hám bốc lên. Mùa nắng thì nồng nặc, mùa mưa thì mùi thối xộc thẳng vào nhà khiến mọi sinh hoạt của gia đình đều bị ảnh hưởng. Chúng tôi rất lo ngại vì tình trạng khói bụi, mùi hôi thối triền miên xảy ra, đặc biệt là sức khỏe trẻ nhỏ”.



Bà Nguyễn Thị Hường (47 tuổi), trú tại khu 4, thị trấn Lam Sơn chia sẻ với phóng viên

"Chúng tôi đã nhiều lần kêu cứu nhưng đều trong vô vọng đợi chờ mà không thấy các cơ quan chức năng giải quyết. Nhiều năm nay, tình trạng xả thải bừa bãi của nhà máy đã khiến tôi mắc bệnh viêm họng, viêm mũi vì hít, ngửi mùi thối từ mương. Để tránh mùi hôi, thối, tôi thường phải xoa dầu cả ngày. Không chỉ mình tôi mà đa số người dân nơi đây đều bị mắc các bệnh về hô hấp, viêm da, viêm phổi", ông Nguyễn Cao Cường (53 tuổi) bức xúc nói.

Qua tìm hiểu, được biết, công ty Cổ phần giấy Mục Sơn Thanh Hóa đóng tại khu 3, thị trấn Lam Sơn, huyện Thọ Xuân, thành lập năm 1969, hiện tại có 200 công nhân làm việc. Đây là đơn vị chuyên sản xuất bìa cat - tong, với dây truyền thiết kế khoảng 10.000 tấn/năm. Nguyên liệu chính để nhà máy sản xuất giấy là giấy phế liệu thu mua từ các cơ sở trong và ngoài tỉnh cùng một phần bột giấy đã nấu (mua bên ngoài).

Theo quy trình hoạt động, nước thải của bộ phận nấu bột và nghiền ủ bột phải được thu hồi, chảy qua đường ống dẫn nước, đưa qua các hồ trung chuyển và lắng đọng, cuối cùng đến hồ sinh học để xử lý và sau đó mới được xả vào bể lắng để phục vụ tái sản xuất.Tuy nhiên, theo phản ánh của người dân, nguồn nước thải mà nhà máy xả ra chưa được đưa vào bể lắng mà xả qua đường cống ngầm dưới dòng sông Nông Giang, sau đó đổ xuống sông Chu, khiến cho nước sông có màu vàng đục, bốc mùi hôi khó chịu


Dòng nước đen kịt từ mương sẽ chạy hết khu dân cư rồi cuối cùng đổ xuống sông Chu

Được biết, năm 2013 sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh Thanh Hóa đã kiểm tra và phát hiện công ty tự ý lắp đặt cống ngầm từ hồ sinh học ra cống thoát nước thải chung mà không có trong Hồ sơ thiết kế kỹ thuật của hệ thống xử lý nước thải. Công ty cũng không báo cáo với các cơ quan chức năng. Ngay sau đó, công ty đã bị xử phạt 500 triệu đồng vì vi phạm hành chính trong lĩnh vực bảo vệ môi trường.

Ngày 2/1/2014, sở Tài nguyên và Môi trường có công văn báo cáo và đề nghị chủ tịch UBND tỉnh ban hành quyết định tạm đình chỉ hoạt động 3 tháng đối với khâu nấu bột giấy của công ty Cổ phần giấy Mục Sơn vì gây ô nhiễm môi trường. Đồng thời, cơ quan chức năng cũng yêu cầu công ty tháo dỡ, xây bịt cống xả nước thải sản xuất trước khi thải ra môi trường.

Thế nhưng, theo phản ánh của người dân địa phương, thời gian từ đó đến nay, công ty vẫn xả thải ra môi trường một cách kín đáo nhằm né tránh sự phát hiện của người dân.



Ông Lê Văn Thực, giám đốc công ty Cổ phần giấy Mục Sơn cho rằng, nước xả ra mương là do thi công có rò rỉ

Lý giải những thắc mắc mà người dân phản ánh, ông Lê Văn Thực, giám đốc công ty Cổ phần giấy Mục cho biết: "Nhà máy sản xuất giấy như thế này thì không tránh khỏi trường hợp gây ô nhiễm môi trường, có điều là nó ô nhiễm tới mức nào. Tôi không thể đảm bảo 100% cho môi trường, trường hợp xả nước thải như dân phản ánh chỉ là điều tất nhiên vì khi thi công có rò rỉ. Ngày nay, khu vực quanh nhà máy ngày một đông dân hơn nên việc ảnh hưởng là không thể tránh khỏi".

Cũng theo ông Thực, hiện công ty đang làm dự án cải tạo xử lý môi trường từ công nghệ Nanô với tổng số vốn gần 10 tỷ, dự tính đến tháng 12 này sẽ hoàn thành và đi vào hoạt động. Công ty cũng đã làm các báo cáo về tác động môi trường theo quý gửi tới sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh Thanh Hóa.
TRẦN THỦY

Học hỏi Thuỵ Điển công nghệ sạch xử lý môi trường tại Việt Nam


Xử lý chất thải rắn ở Việt Nam vẫn ở quy mô nhỏ lẻ
Trong khuôn khổ ngày hội Sáng tạo Thụy Điển, chiều 11.11 tại TPHCM đã diễn ra hội thảo "Đổi mới sáng tạo của Thụy Điển thúc đẩy công nghệ sạch toàn cầu".

Ông Hà Minh Châu – Văn phòng biến đổi khí hậu, Sở Tài nguyên Môi trường TPHCM cho biết, hiện nay tổng lượng nước thải phát sinh trên địa bàn thành phố là hơn 40.000.000 m3, chất lượng nguồn nước bị suy giảm mạnh, hầu hết nguồn nước các kênh rạch bị ô nhiễm hữu cơ và vi sinh.

Chất lượng không khí ở một số khu vực như gần khu công nghiệp, các cụm tiểu thủ công nghiệp, cụm dân cư, nhất là cụm dân cư ở các quận huyện ngoại thành đang bị ô nhiễm khói bụi và tiếng ồn. Chất lượng không khí ven đường bị ô nhiễm bụi, tiếng ồn, khí thải mà phần lớn do hoạt động giao thông và vận chuyển vật liệu xây dựng gây ra …

Các biện pháp xử lý ô nhiễm của TPHCM nói chung, Việt Nam nói riêng còn nhiều hạn chế, vẫn chỉ ở quy mô nhỏ lẻ, chưa tận dụng hết nguồn năng lượng sẵn có.

Trước thực trạng ô nhiễm của thành phố, nhu cầu cấp thiết hiện nay là cần từng bước ứng dụng công nghệ trong xử lý môi trường theo hướng tái chế, tái sinh năng lượng. Chất thải hữu cơ cần được chế tạo thành phân bón, chất thải rắn được thu hồi năng lượng.

Nước thải được xử lý đat tiêu chuẩn, đồng thời quan trọng hơn là sử dụng được lượng nước thải sau khi đã xử lý. Việc này không chỉ mang lại lợi ích kinh tế nhất định mà quan trọng hơn còn giúp làm giảm áp lực cho hệ thống thoát nước, bảo vệ tài nguyên nước, góp phần phát triển bền vững, ứng phó biến đổi khí hậu. Lượng bùn thải từ các khu xử lý nước thải tập trung, nạo vét cống rãnh sông rạch cũng cần phải có công nghệ tốt để xử lý, thu hồi khí mêtan.
Nếu có công nghệ tốt, thành phố sẽ tái sử dụng được nước mưa, góp phần giảm áp lực cho hệ thống thoát nước, giảm úng ngập… Vì vậy, nhu cầu áp dụng công nghệ sạch đang là yêu cầu cần thiết, không chỉ mang lại lợi ích về môi trường mà còn đi kèm các lợi ích khác về kinh tế.

Ông Phạm Ngọc Hoàng, Giám đốc Công ty TNHH thương mại – xây dựng – sản xuất Hoàng Hà chỉ ra một thực tế: "Việt Nam có nhiều tiềm năng phát triển các nguồn năng lượng tái tạo sẵn có như gió, mặt trời, khí sinh học, năng lượng sinh khối từ phế phẩm nông nghiệp như trấu, bã mía, rơm rạ…

Tuy nhiên các doanh nghiệp tư nhân đầu tư vào lĩnh vực này đang gặp rất nhiều rào cản: Chi phí sản xuất, đầu tư công nghệ cao; công nghệ và dịch vụ phụ trợ chưa phát triển; khó tiếp cận nguồn vốn để phát triển dự án; thiếu điều tra, đo đạc, đánh giá nguồn tài nguyên… Vì vậy, rất cần sự hỗ trợ từ nhà nước và sự đầu tư từ các tổ chức, doanh nghiệp quốc tế".


Thụy Điển sử dụng năng lượng mặt trời để làm nước sạch.


Tại hội thảo này, các doanh nghiệp của Thụy Điển như Công ty Blab Sweden, Công ty WTM, Công ty Urban Waters, Vườn ươm Ideon (ĐH Lund)… đã đưa ra các giải pháp đã được áp dụng thành công tại Thụy Điển như công nghệ sáng tạo trong sản xuất nước tinh khiết và nước kháng khuẩn, sản xuất khí biogas, sản xuất nước sạch bằng năng lượng mặt trời, xử lý nước thải sinh hoạt và quản lý chất thải hữu cơ…

Bà Annika Rembe, Tổng Giám đốc Viện Thụy Điển nhận định, hội thảo là cơ hội để các đơn vị, doanh nghiệp hai nước trao đổi nghiên cứu, hợp tác trong việc ứng dụng các công nghệ sạch, tìm ra các cách thức bền vững để đối xử với thiên nhiên.

Đắk Nông: Nhà máy MDF Long Việt gây ô nhiễm nghiêm trọng

Gần 4 năm sau khi người dân xã Thuận Hạnh, huyện Đắk Song, Đắk Nông, kiến nghị, tình trạng ô nhiễm môi trường do Nhà máy sản xuất gỗ MDF Long Việt gây ra vẫn không giảm, thậm chí còn nghiêm trọng hơn.

Ngày 8/11, ông Hoàng Duy Chuyển, Giám đốc Sở Tài nguyên và Môi trường tỉnh Đắk Nông xác nhận, việc Nhà máy sản xuất gỗ MDF Long Việt ở xã Thuận Hạnh, huyện Đắk Song gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng, ảnh hưởng đến đời sống và sản xuất của hàng trăm hộ dân như người dân phản ánh là có cơ sở.

Chủ tịch Ủy ban Nhân dân tỉnh Đắk Nông đã chỉ đạo là yêu cầu Công ty Kỹ nghệ gỗ MDF Long Việt – chủ sở hữu Nhà máy sản xuất gỗ MDF Long Việt phải thực hiện báo cáo tác động môi trường, tập trung xử lý nước thải, bụi và khí thải, không để người dân khiếu kiện đông người về vấn đề gây ô nhiễm của nhà máy, ảnh hưởng đến an ninh chính trị tại địa phương.



Kiểm tra, lấy mẫu phân tích tại khu vực hồ chứa nước thải sản xuất tại Nhà máy Sản xuất MDF của Công ty Cổ phần Kỹ nghệ gỗ MDF Long Việt (Ảnh: Báo Đắk Nông)

Hàng trăm hộ dân đã gửi đơn khiếu kiện nhiều nơi và trong thời gian dài về tình trạng gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng của Nhà máy sản xuất gỗ MDF Long Việt nhưng vẫn không được giải quyết.

Theo phản ánh của người dân, nhà của người dân bị bụi đóng dày hàng chục mm, mặt đất màu đỏ biến thành màu trắng do bụi của nhà máy thải ra. Cây trồng như càphê, rau màu nhiễm bụi gây giảm năng suất.

Do ảnh hưởng của bụi, nhiều người dân bị mắc bệnh về đường hô hấp.

Nhà máy sản xuất gỗ MDF Long Việt còn xả nước thải không qua xử lý ra môi trường, ra khu dân cư, nước chảy khắp mọi nơi, tràn ra đường giao thông, chảy xuống suối ao hồ, chảy vào nhà dân với nước thải đặc sệt, đen, bốc mùi.

Người dân đã nhiều lần gửi kiến nghị đến nhà máy, lãnh đạo Nhà máy sản xuất gỗ MDF Long Việt cũng hứa là sẽ khắc phục.

Nhưng đã gần 4 năm, tình trạng ô nhiễm do nhà máy này gây ra vẫn không giảm, bụi và nước thải không qua xử lý ngày càng nhiều hơn.

Nước thải không chỉ tràn trên đường mà đã thấm vào nước ngầm, thấm xuống giếng là nguồn nước sinh hoạt duy nhất của người dân ở đây.

Ủy ban Nhân dân tỉnh Đắk Nông đã thành lập đoàn tác kiểm tra công tác bảo vệ môi trường định kỳ của Nhà máy sản xuất gỗ MDF Long Việt; kiểm tra tình hình quản lý chất thải rắn, chất thải nguy hiểm, kiểm tra việc xây dựng và vận hành các công trình xử lý và bảo vệ môi trường của nhà máy này.

Kết quả kiểm tra cho thấy, Nhà máy sản xuất MDF Long Việt chưa báo cáo chất thải nguy hại theo định kỳ 6 tháng, không quản lý chứng từ chất thải nguy hại theo quy định của Bộ Tài nguyên và Môi trường.

Chất thải chưa được thu gom còn để rải rác trong khuôn viên nhà máy.

Nhà máy thực hiện báo cáo môi trường chưa đúng theo cam kết trong báo cáo đánh giá tác động môi trường đã được phê duyệt. Hệ thống xử lý nước thải, khí thải có thay đổi so với báo cáo đánh giá tác động môi trường đã được phê duyệt.

Đoàn kiểm tra yêu cầu Nhà máy cần nhanh chóng khắc phục tồn tại trên.

Theo Trần Hữu Hiếu/TTXVN, 09/11/2014

Nhà máy kính gây ô nhiễm, người dân kêu cứu

Khói từ nhà máy của Công ty CP kính nổi Chu Lai (Khu kinh tế mở Chu Lai, huyện Núi Thành, tỉnh Quảng Nam) khiến người dân trong khu vực phải kêu cứu.


Ảnh lớn: Ống xả khói cao gần 100m của Công ty CP kính nổi Chu Lai * Ảnh nhỏ: Ông Phạm Văn Toàn (khu tái định cư xã Tam Hiệp) phản ảnh khói thải của Công ty CP kính nổi Chu Lai gây ô nhiễm môi trường - Ảnh: Đ.Cường

Các cơ quan chức năng vào cuộc nhưng khói vẫn tấn công người dân.

Bà Ngô Thị Tiến - phó chủ tịch UBND xã Tam Hiệp - cho biết: “Ngày nào cũng thấy khói xả từ nhà máy kính, mùi khét bay khắp nơi, nhất là từ 4-5 giờ sáng, nếu có gió thì nhiều xã bị ảnh hưởng, thậm chí vô đến trung tâm huyện còn ngửi được mùi.

Hầu như thôn nào cũng phản ảnh qua nhiều kênh từ tiếp xúc cử tri đến viết đơn kêu lên huyện, tỉnh... nhưng đến nay vẫn chưa giải quyết được”.

Dân kêu trời

Nhìn cột khói cao sừng sững phun khói mù mịt lên trời, ông Phạm Văn Toàn (khu tái định cư xã Tam Hiệp, huyện Núi Thành) nói: “Từ khi đi vào hoạt động đến giờ, ống khói của Công CP kính nổi Chu Lai nhả khói bất kể ngày đêm, chịu không nổi.

Mùi khét lẹt, ngột ngạt, người lớn đau đầu, con nít thì ho miết. Chúng tôi kiến nghị mãi nhưng từ xã, huyện, tỉnh đều chưa giải quyết được”.

Theo ông Toàn, gần 400 hộ đang sống trong tình cảnh này.

Khói của nhà máy kính còn ảnh hưởng tới Trường mẫu giáo Vàng Anh. Một giáo viên cho biết: “Trường có gần 400 học sinh, buổi sáng thấy họ xả khói là phải đưa các em nhỏ vào lớp đóng cửa lại để tránh mùi hôi nồng nặc, khó thở lắm”.

Bức xúc với tình trạng ô nhiễm này, bà Khấu Thị Tạo - hiệu trưởng nhà trường - viết đơn gửi chính quyền huyện Núi Thành.

“Tình trạng này kéo dài sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe học sinh lẫn giáo viên. Không biết điều gì sẽ xảy ra khi ngày nào các cháu cũng phải hít thở mùi khét đốt từ cao su” - bà Tạo nói.

Không chỉ người dân mà ngay cả các doanh nghiệp cũng than trời. Công ty Đầu tư phát triển hạ tầng KCN&ĐT Chu Lai - Trường Hải với hơn 2.000 lao động phải gửi đơn đến UBND tỉnh Quảng Nam phản ánh việc nước thải và ống khói của nhà máy kính nổi Chu Lai gây ô nhiễm.

Theo Phòng TN-MT huyện Núi Thành, tính đến nay có ít nhất sáu đơn vị gửi đơn kêu cứu vì khói thải của Công ty CP kính nổi Chu Lai.

Chưa tìm được giải pháp triệt để

Đại diện UBND huyện Núi Thành cho biết sau khi tiếp nhận đơn thư của người dân và doanh nghiệp, huyện nhiều lần có công văn gửi các cơ quan chức năng của tỉnh Quảng Nam đề nghị vào cuộc kiểm tra xử lý.

Theo Ban quản lý Khu kinh tế mở Chu Lai, hoạt động của Công ty CP kính nổi Chu Lai phát sinh mùi hôi, nước mưa chảy tràn cuốn theo bụi cacbon ra môi trường.

Ban này đã yêu cầu công ty cần có biện pháp xử lý lượng khí thừa từ nhiệt phân cao su nhưng tình hình vẫn không khả quan hơn.

Đại diện Sở TN-MT Quảng Nam cho biết từ khi nhà máy xử lý phế thải cao su của Công ty CP kính nổi Chu Lai đi vào hoạt động, sở nhận được không ít đơn phản ánh của người dân. Nhưng đến thời điểm hiện tại, sở vẫn chưa tìm được giải pháp triệt để.

Tỉnh Quảng Nam đề nghị Bộ TN-MT hỗ trợ việc kiểm tra công tác bảo vệ môi trường của công ty vào tháng 7 và hiện chưa có kết luận từ đoàn công tác của Bộ TN-MT.

Tại cuộc làm việc hồi tháng 4 với Ban quản lý Khu kinh tế mở Chu Lai, Tỉnh ủy Quảng Nam cũng có yêu cầu phải tập trung xử lý dứt điểm ô nhiễm môi trường tại nhà máy kính nổi Chu Lai.

Nếu doanh nghiệp gây ô nhiễm chưa khắc phục được thì phải thu hẹp sản xuất hoặc tạm dừng hoạt động, khi nào xử lý tốt các vấn đề về môi trường mới được sản xuất trở lại.

Trong khi đó, ông Đỗ Tuấn Việt - tổng giám đốc Công ty CP kính nổi Chu Lai - lại phủ nhận việc công ty gây ô nhiễm.

Ông Việt nói: “Ống khói của nhà máy đều đạt tiêu chuẩn kỹ thuật, đảm bảo theo thẩm định của cơ quan chức năng, làm gì mà ô nhiễm”.

Đang lập kế hoạch lấy mẫu phân tích ô nhiễm

Trao đổi với Tuổi Trẻ về việc tỉnh Quảng Nam đề nghị Bộ TN-MT hỗ trợ kiểm tra công tác bảo vệ môi trường của Công ty CP kính nổi Chu Lai, Thứ trưởng Bộ TN-MT Bùi Cách Tuyến cho biết trước các ý kiến nêu về vấn đề gây ô nhiễm của Công ty CP kính nổi Chu Lai, đặc biệt là sau khi Quảng Nam đề nghị bộ hỗ trợ kiểm tra công tác bảo vệ môi trường tại công ty này, tháng 7-2014 Bộ TN-MT đã vào kiểm tra thực tế tại công ty.

Theo ông Tuyến, phía công ty báo cáo về công tác bảo vệ môi trường đã được cải thiện, sau đó đoàn kiểm tra cũng có báo cáo bộ trưởng các giải pháp xử lý.

Cụ thể, tại thời điểm kiểm tra tháng 7-2014, quá trình kiểm tra chỉ tập trung chuyên sâu về vấn đề quản lý, chấp hành pháp luật về bảo vệ môi trường. Riêng về vấn đề gây ô nhiễm như các thông tin nêu thì chưa kiểm tra và chưa làm được các quan trắc môi trường.

Tổng cục Môi trường đã có văn bản đề nghị Bộ TN-MT cho lập kế hoạch quan trắc môi trường, lấy mẫu phân tích để xác định mức độ ô nhiễm tại công ty này.

Thứ trưởng Tuyến còn nói sau quá trình kiểm tra tại thời điểm tháng 7-2014, bộ có văn bản yêu cầu Sở TN-MT Quảng Nam tiến hành các biện pháp xác định mức độ ô nhiễm của công ty này theo thẩm quyền được giao.

Trường hợp có khó khăn về kỹ thuật, phương tiện cần hỗ trợ thì báo cáo bộ để các đơn vị của bộ cùng thực hiện.

Nhập khẩu vỏ, ruột ôtô đã sử dụng

Ngày 15-5-2013, Thủ tướng Chính phủ cho phép Công ty CP kính nổi Chu Lai thực hiện thí điểm nhập khẩu vỏ, ruột ôtô, cao su đã sử dụng. Thời gian thí điểm từ năm 2013-2015, mỗi năm được nhập tối đa 160.000 tấn.

Công ty phải có trách nhiệm xây dựng phương án xử lý cacbon đen thô cơ bản, lâu dài, mở rộng thu mua nguyên liệu phế thải trong nước thay thế nhập khẩu.

Cuối tháng 9 vừa qua, doanh nghiệp này đã hoàn thành việc di chuyển hơn 600 container vỏ ôtô cũ được nhập khẩu qua cảng Đà Nẵng về Núi Thành phục vụ nhu cầu sản xuất.

Đ.CƯỜNG

Ô nhiễm nguồn nước vì làng nghề

Hầu hết các làng nghề ở huyện Nam Trực (Nam Định) không có hệ thống xử lý chất thải, nên ngày càng gây ô nhiễm trầm trọng. Thiếu nước sạch sinh hoạt đang là vấn đề bức xúc của người dân nơi đây.

Ô nhiễm trầm trọng

Được biết, huyện Nam Trực có khoảng 17 làng nghề, trong đó 13 làng nghề đã được UBND tỉnh công nhận là làng nghề truyền thống năm 2012. Mặc dù được công nhận, song hầu hết các làng nghề đều sản xuất thủ công, không có hệ thống xử lý chất thải, nên ngày càng gây ô nhiễm trầm trọng như làng nghề tái chế, đúc, mạ nhôm, đồng Vân Chàng, Đồng Côi (thị trấn Nam Giang), Bình Yên (xã Nam Thanh)…

Nước sạch luôn là niềm mong mỏi của người dân nông thôn Nam Trực (Nam Định).

Theo Phòng Tài nguyên – Môi trường huyện Nam Trực, hiện mỗi ngày làng nghề Vân Chàng sử dụng khoảng 300 tấn than, 112,5 tấn hóa chất tẩy rửa như axít, xút… hầu hết các nước thải này đều thải trực tiếp ra môi trường, lắng đọng nhiều năm nay, nên hệ thống nước mặt và nước nguồn ở đây ô nhiễm rất nặng. Hiện nay 100% giếng nước đều ô nhiễm, kể cả giếng khoan. Gần đây, làng nghề đã được đầu tư “khu xử lý nước thải tập trung” nhưng bể chứa có hạn, trong khi đó lượng nước thải ra hàng ngày quá lớn, chảy lênh láng khắp thị trấn.

Tại làng nghề tái chế, sản xuất nhôm Bình Yên, nước thải từ làm mát khuôn đúc, nhúng rửa các sản phẩm nhôm nhiệt độ cao có hàm lượng crôm, xút nồng độ cao nhưng không được xử lý mà chảy trực tiếp ra ao, kênh mương. Ngoài ra, một lượng lớn xỉ lò sau khi đốt, không có bãi đổ nên các hộ đổ tràn lan dọc hai bên đường, khi gặp trời mưa thì trôi tuột xuống sông gây ô nhiễm, tắc nghẽn dòng chảy.

Dẫn chúng tôi ra một con mương dẫn nước thải ở thị trấn Nam Giang, ông Nguyễn Văn Toàn bức xúc nói: “Anh nhìn đấy, nước thải hầu như chưa được xử lý. Ở đây chúng tôi không chỉ chịu ô nhiễm về nguồn nước, mà còn phải chịu ô nhiễm về không khí, tiếng ồn, ô nhiễm nhiệt độ… do đó những năm gần đây có rất nhiều người mắc bệnh về đường hô hấp, đường ruột, rồi ung thư…”.

Dân “khát” nước sạch

Ông Nguyễn Văn Hưởng – Trưởng phòng Nông nghiệp huyện Nam Trực thừa nhận thực trạng ô nhiễm hiện nay ở một số làng nghề của huyện, đặc biệt là tại làng nghề Vân Chàng, Đồng Côi. Được sự hỗ trợ của Thụy Sĩ, huyện đã lắp được 141 ống khói cho các hộ nhúng rửa sản phẩm, đúc nhôm, hỗ trợ 195 hộ xây ống khói, hố ga, tuy nhiên tình trạng ô nhiễm vẫn còn rất nặng nề.

Cả huyện hiện có 3 nhà máy cung cấp nước sạch, nhưng công suất đều nhỏ, hơn nữa thường xa nhà dân, chi phí xây lắp đường ống rất lớn, nên nhiều hộ muốn dùng nước sạch cũng khó, buộc phải khoan giếng lấy nước bơm lên bể lọc để sử dụng, dù khu vực này nước mặt, nước ngầm ô nhiễm rất nặng. Chị Lê Thị Hồng ở xã Nam Thanh lo lắng: “Làng nghề thì vô tư xả thải gây ô nhiễm nguồn nước, nhưng người dân bắt buộc vẫn phải dùng, vì không có nước máy. Gần đây ở xã có rất nhiều người chết vì ung thư, mặc dù nước đã được lọc lại 2 – 3 lần, nhưng tôi vẫn không yên tâm”.

Hiện Nam Định có khoảng 89% số dân ở vùng nông thôn được sử dụng nước sạch hợp vệ sinh. Tuy nhiên, ở huyện Nam Trực số dân được sử dụng nước sạch hợp vệ sinh nhỏ hơn con số này rất nhiều.

Bãi rác ô nhiễm, lãnh đạo tỉnh phải đối thoại với dân

Đến trưa 9-11, người dân thôn Thọ Vức, xã Hòa Kiến, TP Tuy Hòa (Phú Yên) mới chịu cho các xe chở rác của Công ty cổ phần Môi trường đô thị Phú Yên vào bãi rác Thọ Vức để xử lý.


Xe chở rác của Công ty cổ phần Môi trường đô thị Phú Yên phải đậu dọc đường, do không thể vào bãi rác - Ảnh: KIM THỦY

Đó là kết quả sau khi lãnh đạo tỉnh Phú Yên và TP Tuy Hòa cam kết sẽ xử lý dứt điểm tình trạng ô nhiễm môi trường do nước từ bãi rác này gây ra, cũng như bố trí đất tái định cư cho người dân.

Tại buổi đối thoại, ông Lê Văn Trúc, phó chủ tịch UBND tỉnh Phú Yên, yêu cầu Công ty cổ phần Môi trường và đô thị Phú Yên phải xử lý dứt điểm mùi hôi thối và kiểm tra lại quy trình vận hành các hồ chứa thải.

Khi trời mưa, đơn vị này phải tăng tần suất bơm nước ngược lên hồ xử lý nhằm tránh tình trạng nước thải tràn xuống khu dân cư. Các đơn vị liên quan phải thường xuyên lấy mẫu nước ở khu vực này để kiểm tra mức độ ô nhiễm để có hướng xử lý tiếp theo.

Về việc tái định cư những hộ dân bị ảnh hưởng bởi nước bẩn từ bãi rác Thọ Vức, ông Trúc đề nghị TP Tuy Hòa bố trí khu tái định cư rộng khoảng 1,5ha đất cách bãi rác hơn 1km. Công ty TNHH một thành viên Cấp thoát nước Phú Yên phải có phương án cung cấp nước sạch phục vụ cuộc sống các hộ dân.

Trước đó, chiều 8-11, hàng trăm người dân ở thôn Thọ Vức tập trung tại đường đến bãi rác Thọ Vức dựng lều, chặn xe chở rác thải sinh hoạt của Công ty cổ phần Môi trường và đô thị Phú Yên.

Người dân yêu cầu đơn vị này và TP Tuy Hòa phải giải quyết dứt điểm tình trạng ô nhiễm môi trường, đồng thời trả lời rõ việc cấp nước sạch phục vụ nhu cầu sinh hoạt hàng ngày và tổ chức di dời người dân đến khu tái định cư.

Bà Bùi Thị Hòa, người dân thôn Thọ Vức, bức xúc: “Sáng 7-11, nhân viên phụ trách bãi rác lại xả nước thải đen ngòm xuống suối Cây Sanh. Chúng tôi phải ra đường chặn xe, yêu cầu ngành chức năng và chính quyền địa phương phải trả lời thỏa đáng về vấn đề này”.



Người dân thôn Thọ Vức dựng lều, mang bàn ghế ra đường chặn xe chở rác - Ảnh: KIM THỦY


Ông Lê Văn Trúc - phó chủ tịch UBND tỉnh Phú Yên (đứng)- đối thoại với người dân tại trụ sở xã Hòa Kiến - Ảnh: KIM THỦY

Ông Nguyễn Mạnh Hùng - phó giám đốc Công ty cổ phần Môi trường và đô thị Phú Yên - cho biết dự án xây dựng bãi rác Thọ Vức do Chính phủ vương quốc Bỉ tài trợ. Do trong quá trình thực hiện dự án, đơn vị không tính toán kỹ lượng mưa tại tỉnh nên công suất thiết kế không đủ chứa, dẫn đến tình trạng rò rỉ nước thải ra khu dân cư.

Công ty đã dùng bạt che phủ toàn bộ bãi rác để hạn chế nước mưa làm đầy hồ chứa và đã xin tỉnh Phú Yên và Chính phủ vương quốc Bỉ cho phép chỉnh sửa lại quy hoạch bãi rác. Phía Bỉ đã đồng ý phối hợp với tỉnh khắc phục tình trạng này vào đầu năm 2015.

Tình trạng nước bẩn từ bãi rác Thọ Vức tràn xuống suối Cây Sanh xảy ra từ nhiều năm nay. Người dân đã nhiều lần kiến nghị các cấp chính quyền địa phương nhưng vẫn chưa có hướng giải quyết dứt điểm.

Điều đáng nói, cạnh dòng suối Cây Sanh là trường mầm non thôn Thọ Vức với gần 50 học sinh đang học tại đây.

KIM THỦY

Khánh thành Dự án Cải thiện vệ sinh môi trường TP. Nha Trang

Ngày 7-11, UBND tỉnh tổ chức lễ khánh thành Dự án Cải thiện vệ sinh môi trường TP. Nha Trang. ông Lê Đức Vinh, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Khánh Hòa đến dự.


Các vị lãnh đạo cắt băng khánh thành.

Dự án Cải thiện vệ sinh môi trường TP. Nha Trang là dự án ODA lớn nhất trên địa bàn tỉnh từ trước đến nay. Sau 7 năm, Dự án đã thực hiện thành công 6 hợp phần. Trong đó có nhiều hạng mục phức tạp như: đóng cửa bãi rác Rù Rì; xây dựng bãi chôn lấp hợp vệ sinh Lương Hòa với trạm xử lý nước thải hiện đại; đầu tư hàng chục km đường ống thoát nước thải cấp 1, 2, 3; xây dựng nhà máy xử lý nước thải phía Nam công suất 40.000m3/ngày đêm... Bên cạnh đó, Dự án còn thực hiện các hợp phần về thông tin tuyên truyền, nâng cao nhận thức về bảo vệ môi trường cho người dân...

Phát biểu tại buổi lễ, ông Lê Đức Vinh yêu cầu TP. Nha Trang, các sở, ngành đưa Dự án vào vận hành đạt hiệu quả cao; triển khai việc xây dựng đơn giá, lựa chọn đơn vị thực hiện hợp đồng dịch vụ vào năm 2015. TP. Nha Trang tiếp tục chỉ đạo thực hiện công tác đấu nối nước thải hộ gia đình, tổ chức, cơ quan, vận hành bãi rác mới, đảm bảo vệ sinh môi trường, tránh tái lấn chiếm. Ban Quản lý Dự án thực hiện quyết toán hoàn công theo yêu cầu để sử dụng vốn đối ứng một cách có hiệu quả...

Nhân dịp này, bà Lý Ngọc Dung, Giám đốc Ban Quản lý Dự án được Thủ tướng Chính phủ tặng bằng khen. Nhiều tập thể, cá nhân được UBND tỉnh tặng bằng khen.

Q.V

Nhìn lại dự án nghìn tỉ để làm sạch các thành phố biển Việt Nam

Ngày 7.11, tại TP.Nha Trang (Khánh Hòa), Bộ Kế hoạch - Đầu tư và Ngân hàng Thế giới đã tổng kết đánh giá tình hình thực hiện Dự án “Vệ sinh Môi trường các thành phố Duyên hải” miền Trung.

Theo Bộ Kế hoạch và Đầu tư, Dự án “Vệ sinh Môi trường các thành phố Duyên hải” được phê duyệt từ năm 2006 cho ba thành phố gồm Nha Trang (Khánh Hòa), Quy Nhơn (Bình Định) và Đồng Hới (Quảng Bình). Dự án do Ngân hàng Thế giới đầu tư thông qua Hiệp Định tín dụng với Chính phủ có tổng mức đầu tư với tổng chi phí 251 triệu USD.

Dự án này với nhiều hạng mục đầu tư như nhà máy xử lý nước thải, hệ thống chống ngập úng, thoát nước và thu gom nước thải; quản lý chất thải rắn, xây dựng khu tái định cư và giải phóng mặt bằng, Quỹ xoay vòng vốn cải tạo vệ sinh hộ gia đình và chương trình vệ sinh trường học..., nhằm mục tiêu hoàn thiện và phát triển cơ sở hạ tầng, cảnh quan đô thị, đáp ứng nhu cầu phát triển chung của thành phố, ổn định cải thiện chất lượng cuộc sống của nhân dân.

Đặc biệt, dự án cải thiện điều kiện vệ sinh môi trường, sức khoẻ cho nhân dân thành phố, nâng cao vai trò của người dân thành phố thông qua việc phát triển cộng đồng, cung cấp các dịch vụ vệ sinh môi trường thành phố, để người dân có khả năng làm chủ được cuộc sống của mình và được hưởng lợi từ dự án, góp phần tác động tích cực đối với việc thúc đẩy sự phát triển kinh tế - xã hội ở địa phương.
Hiện dự án cơ bản hoàn thành 98-99% và đưa vào hoạt động, mang lại điều kiện vệ sinh tốt hơn cho hơn 600.000 người dân tại ba thành phố; 32.000 trẻ em được hưởng lợi từ vệ sinh trường học được cải thiện; cải thiện chất lượng cuộc sống và đảm bảo sự bền vững cho nền tảng kinh tế du lịch của các thành phố.

Theo Lao động

Phát huy hiệu quả dự án vệ sinh môi trường các thành phố ven biển

Phát huy hiệu quả dự án vệ sinh môi trường các thành phố ven biển



Quang cảnh hội nghị. (Ảnh: Nguyên Lý/TTXVN)

Ngày 7/11, tại thành phố Nha Trang, Ngân hàng Thế giới (WB) phối hợp với Bộ Kế hoạch và Đầu tư, Ủy ban Nhân dân tỉnh Khánh Hòa tổ chức hội nghị tổng kết, đánh giá tình hình thực hiện dự án vệ sinh môi trường các thành phố ven biển do WB tài trợ.

Dự án vệ sinh môi trường các thành phố Đồng Hới (tỉnh Quảng Bình), Quy Nhơn (tỉnh Bình Định) và Nha Trang (tỉnh Khánh Hòa) được WB duyệt tháng 12/2006 có tổng mức đầu tư 248,9 triệu USD.

Dự án có sáu hợp phần gồm kiểm soát lũ lụt, thu gom nước thải, xây dựng nhà máy xử lý nước thải, quản lý chất thải rắn, tái định cư và đền bù giải phóng mặt bằng, vệ sinh trường học và tăng cường năng lực hỗ trợ thực hiện dự án.

Theo ông Lê Duy Hưng, đại diện WB tại Việt Nam, tiến độ thực hiện dự án ở cả ba thành phố đều rất tốt, đạt chất lượng.

Lợi ích từ dự án rất rõ ràng như kênh, hồ được nâng cấp; đường phố, bãi biển sạch đẹp hơn; lũ lụt và ô nhiễm nước thải, chất thải rắn giảm đáng kể.

Cũng theo ông Hưng, công việc cần làm ngay là hoàn tất công tác xây lắp, xử lý hồ sơ, giấy tờ thanh quyết toán, thử vận hành thiết bị, chuyển giao tài sản thiết bị.

Lãnh đạo các tỉnh thực hiện dự án cho biết dự án đã góp phần quan trọng vào việc cải thiện môi trường ở thành phố, qua đó thúc đẩy phát triển kinh tế-xã hội và thu hút khách du lịch; đồng thời, nâng cao nhận thức của người dân về môi trường.

Phát biểu tại hội nghị, Thứ trưởng Bộ kế hoạch và Đầu tư Nguyễn Chí Dũng đánh giá cao việc thực hiện dự án, nhấn mạnh sự cần thiết phải duy trì, phát huy hiệu quả bền vững của dự án.

Các tỉnh thực hiện dự án cần hoàn thành những hạng mục còn lại; tập trung quản lý, vận hành, bảo dưỡng tốt hệ thống thiết bị; vận hành tối đa công suất nhà máy xử lý nước thải, quản lý tốt bãi chôn lấp rác thải để tránh tái gây ô nhiễm môi trường.

Tại hội nghị, ba tỉnh tham gia dự án đã đề xuất WB bổ sung 119 triệu USD để thực hiện các hạng mục mở rộng hệ thống cống, nhà máy xử lý nước thải, bãi chôn lấp rác thải. Bộ Kế hoạch và Đầu tư ủng hộ đề xuất của ba tỉnh tham gia dự án./.

Cứu môi trường, cần đồng bộ các giải pháp

Hiện nay, công tác bảo vệ môi trường đang đứng trước nhiều thách thức đáng quan tâm. Như thách thức giữa yêu cầu bảo vệ môi trường với lợi ích kinh tế trước mắt trong đầu tư phát triển; thách thức giữa tổ chức và năng lực quản lý môi trường còn nhiều bất cập; thách thức giữa cơ sở hạ tầng, kỹ thuật bảo vệ môi trường lạc hậu với khối lượng chất thải ra ngày càng tăng; thách thức giữa nhu cầu ngày càng cao về nguồn vốn cho bảo vệ môi trường với khả năng có hạn của ngân sách Nhà nước và sự đầu tư của doanh nghiệp và người dân cho công tác bảo vệ môi trường còn ở mức rất thấp…

Nhiều ngành nghề còn ô nhiễm

Tại hội nghị các bộ trưởng môi trường Việt Nam - Hàn Quốc, Bộ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường Nguyễn Minh Quang khẳng định, cùng với sự phát triển kinh tế - xã hội, thực trạng môi trường đang nảy sinh nhiều hệ lụy phức tạp. Trong đó nổi lên một số vấn đề cấp bách như nhiều khu, cụm công nghiệp chưa được đầu tư hệ thống nước thải tập trung, gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng. Hoạt động khai thác khoáng sản ở nhiều địa phương thiếu sự quản lý chặt chẽ làm gia tăng các điểm nóng về ô nhiễm môi trường. Tỷ lệ thu gom và xử lý chất thải rắn, chất thải y tế, nước thải sinh hoạt và công nghiệp đúng quy chuẩn còn thấp. Khí thải, bụi phát sinh từ giao thông vận tải, xây dựng, cơ sở sản xuất không được kiểm soát chặt chẽ đã và đang gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng tại các thành phố lớn và các lưu vực sông. Chất thải từ sản xuất nông nghiệp và sinh hoạt của người dân khu vực nông thôn không được thu gom, xử lý đúng cách, hợp vệ sinh, tình trạng sử dụng phân bón hóa học, thuốc bảo vệ thực vật tràn lan dẫn đến ô nhiễm môi trường nông thôn ngày càng gia tăng, một số nơi rất nghiêm trọng. Ô nhiễm môi trường tại các làng nghề vẫn khó kiểm soát, xử lý và khắc phục, có nơi ngày càng trở nên trầm trọng. Bên cạnh đó, tình trạng công nghệ lạc hậu, chất thải dưới hình thức phế liệu nhập vào Việt Nam diễn biến phức tạp. Đa dạng sinh học bị suy thoái và đe dọa nghiêm trọng, các loài, nguồn gen ngày càng giảm sút và thất thoát; số lượng loài có nguy cơ tuyệt chủng cao vẫn tiếp tục gia tăng.




Sản xuất sạch trong hoạt động sản xuất của doanh nghiệp là một trong những giải pháp hữu hiệu được khuyến khích thực hiện để bảo vệ môi trường.

Cũng theo Tổng cục Môi trường, những tồn tại, hạn chế này nguyên nhân chủ yếu là nhận thức, ý thức trách nhiệm về bảo vệ môi trường của nhiều cấp chính quyền, cán bộ quản lý, doanh nghiệp và cộng đồng còn yếu kém. Tình trạng coi trọng các lợi ích kinh tế trước mắt, coi nhẹ công tác bảo vệ môi trường còn phổ biến. Nhiều quy định của pháp luật về bảo vệ môi trường còn chồng chéo, mâu thuẫn, không khả thi nhưng chưa được sửa đổi, bổ sung kịp thời; thực thi pháp luật chưa nghiêm. Vi phạm pháp luật về bảo vệ môi trường ngày càng tinh vi, nghiêm trọng. Hệ thống tổ chức quản lý chưa đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ, bộc lộ nhiều yếu kém trong chỉ đạo, điều hành, đội ngũ cán bộ còn thiếu về số lượng, hạn chế về chuyên môn, nghiệp vụ.

Đồng bộ nhiều giải pháp

Để sớm khắc phục các vấn đề cấp bách về ô nhiễm môi trường, nhiều ý kiến cho rằng, cần phải đồng bộ, kết hợp nhiều giải pháp. Đơn cử như cần tăng cường công tác bảo vệ môi trường tại các khu, cụm công nghiệp, nâng chất lượng thẩm định yêu cầu bảo vệ môi trường trong các chiến lược, quy hoạch, kế hoạch, dự án phát triển. Chú trọng bảo vệ môi trường trong hoạt động khai thác khoáng sản, trong đó tập trung thanh tra, kiểm tra hoạt động khai thác, vận chuyển và chế biến khoáng sản, kiên quyết xử lý nghiêm các hành vi vi phạm pháp luật bảo vệ môi trường. Đối với tình trạng ô nhiễm tại các thành phố lớn và các lưu vực sông, cần phải kiểm soát có hiệu quả nguồn thải của các phương tiện giao thông vận tải theo tiêu chuẩn đã ban hành; có chính sách khuyến khích sử dụng năng lượng sạch, không gây ô nhiễm; đẩy nhanh tiến độ di dời các cơ sở gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng ra khỏi các đô thị, khu dân cư tập trung; nghiên cứu, xây dựng Chương trình quốc gia về đầu tư, xử lý nước thải, trước mắt tập trung vào các đô thị lớn và các lưu vực sông theo lộ trình hợp lý.

Ông Trần Phong, Giám đốc Trung tâm Đào tạo truyền thông môi trường - Tổng cục Môi trường cho biết, ngoài những giải pháp cơ bản như tăng cường thanh kiểm tra, xử phạt nghiêm khắc các điểm nóng về môi trường, điều quan trọng nhất là phải nâng cao được ý thức của từng cá nhân trong xã hội. Trong đó, công tác truyền thông được xem là công cụ quan trọng, cơ bản của quản lý môi trường ở cả cấp Trung ương và địa phương. Nó sẽ có tác động trực tiếp và gián tiếp làm thay đổi thái độ hành vi của con người trong cộng đồng, từ đó thúc đẩy họ tự nguyện tham gia vào các hoạt động bảo vệ môi trường từ đơn giản nhất đến phức tạp nhất, và không những chỉ tự mình tham gia mà còn lôi cuốn những người khác cùng tham gia tạo ra các kết quả có tính đại chúng.

MINH XUÂN - MINH HẢI

Những công ty “đầu độc” môi trường

Thời gian qua, người dân một số địa phương vùng Đông Nam bộ phải “sống chung” với tình trạng ô nhiễm khói bụi, tiếng ồn và nước thải ô nhiễm từ các doanh nghiệp (DN) sản xuất trên địa bàn…

Dân bức xúc vì ô nhiễm

Nhà máy chế biến gỗ MDF VRG Dongwha là liên doanh giữa Tập đoàn Công nghiệp cao su Việt Nam và Tập đoàn Dongwha (Hàn Quốc), nằm trong KCN Minh Hưng III, huyện Chơn Thành (Bình Phước). Nhà máy đi vào hoạt động hơn 2 năm nay thì cũng ngần ấy thời gian hàng trăm hộ dân ở ấp 4, xã Minh Hưng (huyện Chơn Thành) phản ứng dữ dội vì nguồn nước từ nhà máy thải ra gây ô nhiễm môi trường.

Ông Tô Duy Sửu, ấp trưởng ấp 4 cho hay, từ khi nhà máy gỗ MDF hoạt động, cứ mỗi lúc trời có mưa, đặc biệt là mưa về đêm thì nhà máy ồ ạt cho xả thải chảy thẳng theo đường cống, chảy ngang qua địa bàn dân cư ấp 4 rồi đổ thẳng xuống đập thủy lợi Bà Và. “Dòng nước thải đen ngòm, bốc mùi hôi thối như của gỗ ngâm lâu ngày, vừa có mùi cay nồng, hăng hắc của hóa chất khiến người dân chúng tôi rất khó chịu, thậm chí nhiều đêm không thể ngủ được” - ông Sửu nói.



Nước thải xả từ Công ty Tân Quảng Phát sủi bọt trắng xóa.

Mới đây, có mặt tại hiện trường, chúng tôi ghi nhận hệ thống cống thoát nước của nhà máy chế biến gỗ MDF chảy thẳng qua địa bàn khu dân cư ấp 4 mà không có nắp đậy. Ông Nguyễn Hữu Văn, người dân địa phương cho hay: “Trước đây, hầu hết chúng tôi đều sử dụng giếng đào nhưng kể từ khi nhà máy xả nước thải ra cống chảy qua địa bàn ấp, thì hàng loạt giếng nước của người dân bỗng có màu đen và mùi hôi, không sử dụng được”. Ông Văn còn chia sẻ: hồ thủy lợi Bà Và ngày trước có rất nhiều tôm, cá nước ngọt sinh sống nhưng từ khi bị nhà máy gỗ MDF xả thải xuống đã diệt hết cá tôm, cả cây cỏ thủy sinh cũng không sống nổi. Giờ trên mặt hồ chỉ toàn rêu đóng thành từng mảng đen ngòm.

Ở địa bàn lân cận huyện Chơn Thành, tình hình cũng không khá gì hơn. Ông Phạm Tấn, một người dân sống gần khu vực nhà máy sản xuất giấy của Công ty Tân Quảng Phát cho biết: “Hàng ngày, người dân nơi đây không những phải chịu đựng tiếng ồn mà còn phải hít thở bầu không khí ngột ngạt, do việc xả thải của nhà máy giấy. Tình trạng này diễn ra đã nhiều năm, người dân gửi đơn khiếu nại, kêu cứu đến nhiều cơ quan nhưng đến nay vẫn chưa được giải quyết triệt để”.

Trời mưa, đêm khuya mới xả thải

Về sự việc Công ty Tân Quảng Phát xả thải nước thải gây ô nhiễm môi trường, ông Lê Thanh Len, Phó Chủ tịch UBND xã Lai Hưng, huyện Bàu Bàng (tỉnh Bình Dương), thừa nhận: “Nhiều hộ dân đã phản ánh và chúng tôi cũng đã làm văn bản báo cáo lên cấp trên. Tiếp nhận thông tin từ địa phương, đoàn kiểm tra của Phòng TN-MT huyện Bàu Bàng đã về thực địa, tiến hành lấy mẫu nước đi kiểm tra và sau đó công ty này đã bị xử phạt vì vượt quá tiêu chuẩn xả thải cho phép”. Dù DN đã bị xử lý, nhưng theo lời ông Len, tình trạng ô nhiễm vẫn tiếp tục diễn ra.

Từ năm 2012 đến nay, tại nhiều kỳ họp HĐND tỉnh Bình Phước, các đại biểu HĐND tỉnh cũng đã chất vấn gay gắt với lãnh đạo Sở TN-MT tỉnh Bình Phước. Thế nhưng, những gì mà đại biểu HĐND tỉnh và cử tri trong tỉnh nhận được ý kiến trả lời từ Sở TN-MT hầu hết đều kết luận: người dân đã phản ánh… không đúng.

Về điều này, ông Tô Duy Sửu cùng nhiều người dân ở ấp 4, xã Minh Hưng cho rằng: “Nói người dân phản ánh không đúng là chưa khách quan, vì thực tế mỗi khi có các đoàn kiểm tra đến thì nhà máy không xả các chất thải độc hại ra môi trường. Việc xả thải ở Nhà máy chế biến gỗ MDF VRG Dongwha đã thành qui luật rồi, cứ trời mưa, đêm khuya thì mới xả thải. Khi đoàn kiểm tra đến, nhà máy nói họ không xả chất thải độc hại xuống cống mà chở đi nơi khác xử lý. Chúng tôi sợ các lớp con cháu về sau vì sống trong môi trường độc hại, uống nước nhiễm độc, bị ung thư, bệnh tật sẽ chết dần mòn”.