Còn nhiều bất cập trong bảo vệ môi trường

Do khối lượng công việc lớn, lực lượng và năng lực chuyên môn của cán bộ quản lý tại nhiều đơn vị còn yếu, nhận thức của các cấp chính quyền, đặc biệt ý thức chấp hành Luật Bảo vệ môi trường của doanh nghiệp và người dân còn hạn chế, nên công tác bảo vệ môi trường tại Hà Nội vẫn còn nhiều bất cập.

Thiếu tư duy quy hoạch

Việc bảo vệ môi trường đã trở thành mối quan tâm chung của cộng đồng và người dân Hà Nội. Chính quyền thành phố đã đầu tư lớn cho công tác này. Các khu công nghiệp, bệnh viện, hầu hết các khu đô thị và khách sạn lớn đã đầu tư xây dựng các trạm xử lý môi trường. Hai trạm xử lý nước thải đô thị đầu tiên của thành phố đã được xây dựng ở khu Kim Liên, hồ Trúc Bạch và nhiều dự án xử lý nước thải đô thị chung đã đưa vào kế hoạch xây dựng. Song, đề cập đến những vấn đề đặt ra trong công tác bảo vệ môi trường Hà Nội hiện nay, Phó Giáo sư, Tiến sĩ Lưu Đức Hải, trường ĐH Khoa học Tự nhiên (ĐH Quốc gia Hà Nội) cho rằng, Hà Nội vẫn thiếu tư duy quy hoạch môi trường. Cụ thể, chưa có tư duy đầy đủ về quy hoạch môi trường trong các dự án phát triển; chỉ tiêu môi trường và hạ tầng môi trường thấp, nhất là diện tích cây xanh, đất dành cho giao thông, đất không gian trống; chưa có giải pháp phòng ngừa tai biến thiên nhiên như động đất, lún đất. Trong khi đó, quy hoạch phát triển đô thị chưa đồng bộ, mật độ xây dựng quá cao.



Môi trường Hà Nội còn rất nhiều vấn đề tồn tại cần giải quyết. (Ảnh: Báo Tin tức)

Ông Hải dẫn chứng, thành phố Hà Nội đã xây dựng các quy hoạch môi trường chuyên ngành như: cấp nước, thoát nước, xử lý nước thải, thu gom rác thải, các bãi chôn lấp rác… Tuy nhiên phần lớn các quy hoạch trên được xây dựng khi chưa có quy hoạch chức năng môi trường, có thể dẫn đến hiệu quả kém, thậm chí xung đột với nhau. Chẳng hạn như việc xây dựng bãi rác Xuân Sơn và nhà máy đốt rác trên bờ hồ chứa nước Xuân Khanh (thị xã Sơn Tây) tiềm ẩn nguy cơ ô nhiễm nước hồ, đang là nguồn cấp nước cho toàn bộ dân cư thị xã Sơn Tây. Việc không tách biệt hệ thống thoát nước thải khỏi hệ thống thoát nước mưa của thành phố đang làm cho các dự án xử lý nước thải đô thị kém khả thi, vì đáng lý ra chỉ phải xử lý một lượng nhỏ nước thải thì cần phải xử lý toàn bộ nước thải và nước mưa của các sông và kênh thoát nước. Hay như việc thiếu nghiên cứu về trục thoát nước chính cho Hà Nội, ví dụ trục thoát nước sông Đáy thay cho sông Nhuệ hiện nay đang làm cho việc cải tạo hệ thống thoát nước Hà Nội vào mùa mưa không phát huy tối đa hiệu quả…

Cũng từ thực tế triển khai công tác bảo vệ môi trường tại Hà Nội cho thấy, mặc dù là đô thị điển hình cho cả nước, có Luật Thủ đô riêng, nhưng do chưa có các quy định riêng về công cụ và chế tài xử lý các vi phạm môi trường đầy đủ nên tình trạng ô nhiễm môi trường ngày càng gia tăng. Đáng báo động là vấn đề ô nhiễm không khí (bụi và khí độc khu vực nội thành, các công trường xây dựng, các khu vực làng nghề và khu công nghiệp, đốt rơm sau thu hoạch); ô nhiễm nước mặt trong các hồ đô thị, các sông và kênh thoát nước, ô nhiễm nước ngầm; ô nhiễm chất thải rắn, rác thải sinh hoạt không phân loại tại các đô thị; ô nhiễm môi trường tại các bãi rác; ô nhiễm rác thải sinh hoạt tại các khu vực dân cư nông thôn…

Cần những giải pháp đồng bộ

Để khắc phục những tồn tại, bất cập trên, Phó Chủ tịch UBND thành phố Hà Nội Vũ Hồng Khanh đã yêu cầu các cấp, các ngành tiếp tục kiện toàn bộ máy, nâng cao hiệu lực quản lý phục vụ yêu cầu phát triển kinh tế – xã hội nhanh và bền vững. Theo đó, nhiệm vụ trọng tâm là tăng cường việc tuyên truyền, giáo dục nâng cao nhận thức, ý thức trách nhiệm, chấp hành pháp luật về môi trường cho các tổ chức và công dân; tập trung rà soát, tháo gỡ những khó khăn, vướng mắc để đẩy nhanh tiến độ thực hiện các dự án môi trường, nhất là các dự án xử lý rác thải, nước thải, khí bụi; phối hợp với các nhà đầu tư giải quyết vướng mắc trong quá trình xây dựng công trình và vận hành, khai thác.

Từ nay đến năm 2030, Hà Nội cần 1.350 tỷ đồng triển khai xây dựng hệ thống xử lý môi trường tại 80 làng nghề trọng điểm. Bên cạnh việc đầu tư bằng kinh phí Nhà nước, thành phố rất khuyến khích xã hội hóa bảo vệ môi trường, phấn đấu tăng tỷ lệ thu gom chất thải sinh hoạt trong ngày tại các huyện đạt trên 95%…


Thành phố Hà Nội cũng tập trung thực hiện có hiệu quả các Chương trình mục tiêu quốc gia khắc phục và cải thiện ô nhiễm môi trường; Đề án tổng thể bảo vệ môi trường lưu vực sông Nhuệ – sông Đáy đến năm 2020. Lãnh đạo thành phố chỉ đạo các lực lượng chức năng đẩy mạnh hơn nữa nhiệm vụ thanh tra, kiểm tra, hậu kiểm và xử lý nghiêm các cơ sở gây ô nhiễm môi trường, ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống người dân.

Tuy đã có những lộ trình cụ thể để giải quyết vấn đề ô nhiễm môi trường Thủ đô nhưng quan trọng nhất vẫn là các tổ chức cũng như người dân phải tự ý thức và có trách nhiệm hơn trong việc bảo vệ môi trường. Bởi chính cộng đồng là những người trực tiếp tham gia sản xuất, cũng là tác nhân gây ô nhiễm môi trường, đồng thời lại là những người phải gánh chịu trực tiếp hậu quả của việc ô nhiễm.

Theo Minh Nghĩa/Báo Tin tức, 11/06/2015

Quảng Bình: Rà soát lại đánh giá tác động môi trường các dự án nạo vét cửa sông


Cửa sông Nhật Lệ hiện đang bị bồi lấp nghiêm trọng khiến tàu thuyền qua lại rất khó khăn
Ngày 11.6, UBND tỉnh Quảng Bình cho biết, liên quan đến các dự án nạo vét thông luồng, tận thu cát trên địa bàn, UBND tỉnh đã tiến hành họp với các cơ quan chức năng và yêu cầu rà soát lại đánh giá tác động môi trường.

Theo đó, Chủ tịch UBND tỉnh Nguyễn Hữu Hoài đã yêu cầu sở Tài Nguyên và Môi trường tỉnh chủ trì cùng các sở, ban, ngành liên quan phối hợp với các chuyên gia đầu ngành có kinh nghiêm về chống xói lở bờ biển, của sông, tiến hành rà soát lại đánh giá tác động môi trường các dự án nạo vét tận thu cát trên địa bàn và đề xuất giải pháp chống xói lở trước mắt và lâu dài.

Hiện tại tỉnh Quảng Bình có 6 dự án nạo vét thông luồng tại các cửa sông, trong đó có 3 dự án đã triển khai tại cửa sông Gianh, cửa sông Nhật Lệ và dự án nạo vét luồng sông Son; 3 dự án còn lại tại cửa Lý Hòa, cửa sông Dinh và cửa Ròn đang hoàn thiện các thủ tục để triển khai.

Trong đó đáng chú ý là dự án nạo vét cửa Nhật Lệ do Công ty TNHH Xây dựng và Thương mại Hoàng Kim Việt thực hiện. Dự án trên thực hiện từ tháng 8.2014 với tổng kinh phí hơn 130 tỉ đồng theo hình thức “xã hội hóa” với lượng cát dự kiến nạo vét là hơn 2,2 triệu m3, sau đó đem bán ra nước ngoài để có tiền thực hiện dự án.

Tuy nhiên, sau khi bắt đầu triển khai, người dân địa phương và các chuyên gia môi trường đã phản ứng và lo ngại về khối lượng và vị trí nạo vét sẽ gây sạt lở bờ biển. Từ tháng 10.2014 đến nay Công ty trên ngừng nạo vét.

Như Lao Động đã thông tin, ngày 8.6 UBND TP.Đồng Hới đã lập đoàn kiểm tra thực tế và có công văn báo cáo gửi UBND tỉnh Quảng Bình về tình trạng sạt lở nghiêm trọng đang xảy ra tại 3 khu vực dọc bờ biển Nhật Lệ và bờ biển Mỹ Cảnh Bảo Ninh, đồng thời kiến nghị UBND tỉnh Quảng Bình chỉ đạo các sở, ngành liên quan có hướng giải quyết.

Việt Nam bị tác hại môi trường vì hoạt động của TQ ở Biển Đông


Tàu nạo vét của Trung Quốc trong vùng biển quanh đảo Đá Vành Khăn, thuộc quần đảo Trường Sa ở Biển Đông. Các chuyến bay trinh sát của Mỹ gần những bãi cạn mà Trung Quốc đang cải tạo cho thấy mấy mươi chiếc tàu đang ráo riết tiến hành hoạt động lấy đất lấp biển.

Quan ngại lớn nhất của người Việt trong nước hiện nay là vấn đề biển Đông, theo một cuộc thăm dò ý kiến quy mô lớn với sự tham gia của hơn 3 nghìn người ở Việt Nam.

Việt Nam và Philippines là các nước chịu tác động môi trường trước nhất từ hoạt động lấp biển lấy đất của Trung Quốc ở Biển Đông, theo khuyến cáo từ một khoa học gia cấp cao của Philippines.

Truyền thông Philippines ngày 11/6 dẫn lời cựu Bộ trưởng Môi trường Angel Alcala cảnh báo rằng các dự án xây dựng Bắc Kinh đang tiến hành ở các khu vực tranh chấp ở Biển Đông có thể gây ra những tổn thất nặng nề về mặt đa dạng sinh học và làm ảnh hưởng tới nguồn cá trong dài hạn.

Ông lưu ý Việt Nam và Philippines, hai trong số các nước có tranh chấp chủ quyền tại đây, nằm gần các công trình xây dựng của Bắc Kinh nhất.

Ông Alcala nói tác động rõ ràng có thể trông thấy từ các dự án này là sự sút giảm quan trọng về đa dạng sinh học, cản trở việc sinh sản của các nguồn tôm cá, và ảnh hưởng tiêu cực tới đời sống của các cộng đồng cư dân duyên hải.

Trung Quốc đang nhanh chóng triển khai các kế hoạch khai hoang tại các khu vực có tranh chấp ở Biển Đông trong nỗ lực khẳng định các tuyên bố chủ quyền bành trướng của họ.

Chính phủ Philippines cũng đã lên tiếng khuyến cáo rằng Bắc Kinh đang gây ra những thiệt hại to lớn không thể tránh cho môi trường và cân bằng sinh thái Biển Đông.

Manila nói các công trình xây dựng của Trung Quốc ít nhất đã phá hủy 300 mẫu san hô tại đây, dẫn tới thiệt hại kinh tế mỗi năm hàng trăm triệu đô la.

Việt Nam chưa lên tiếng phản hồi chính thức về việc này.

Trung Quốc phớt lờ các lời chỉ trích từ quốc tế, một mực khẳng định hoạt động của họ trên Biển Đông nằm trong phạm vi chủ quyền quốc gia.

Nguồn: Philstar.com/ Indonesia.shafaqna.com

Chưa xử lý nhiều doanh nghiệp gây ô nhiễm nặng

Bộ TN-MT cho biết, hiện trạng ô nhiễm môi trường đã đến mức rất đáng lo ngại. Thống kê đến nay, cả nước phát sinh khoảng 44 triệu tấn chất thải rắn đô thị. Hơn 70% trong tổng lượng chất thải rắn được xử lý bằng biện pháp chôn lấp nên nguy cơ phát sinh ô nhiễm rất cao. Về ô nhiễm không khí, diễn biến tại các đô thị lớn từ năm 2005 đến nay liên tục tăng.

Riêng nồng độ bụi tại các nút giao thông lớn của TP Hà Nội, TPHCM, Hải Phòng, Quảng Ninh luôn vượt tiêu chuẩn cho phép từ 2 - 3 lần. Về chất lượng nguồn nước, ba lưu vực sông Cầu, Nhuệ - Đáy và Đồng Nai đang bị ô nhiễm cục bộ bởi chất thải hữu cơ, chất thải rắn lơ lửng, hàm lượng BOD5 vượt ngưỡng cho phép. Cá biệt có những điểm chỉ số kim loại nặng, dầu mỡ, vi sinh xấp xỉ ngưỡng cho phép vào mùa khô. Không chỉ vậy, cả nước còn 56 doanh nghiệp sản xuất gây ô nhiễm nghiêm trọng không thể xử lý được…

Xuân Minh

Quảng Trị: Ô nhiễm nghiêm trọng ở làng nghề sản xuất bún

Nhiều năm qua, hàng trăm hộ dân làng Linh Chiểu, Thượng Trạch, xã Triệu Sơn, huyện Triệu Phong, phải sống chung với mùi hôi thối từ các cơ sở sản xuất bún. Nước thải từ các điểm sản xuất này do không được xử lý triệt để cứ chảy thẳng ra môi trường, gây ô nhiễm nghiêm trọng.

Sống chung với ô nhiễm...

Đến làng nghề làm bún Triệu Sơn vào những ngày nắng nóng, không khó để cảm nhận mùi hôi thối nồng nặc bốc lên từ các cơ sở này, theo không khí lan vào khu dân cư. Cùng với đó, từng dòng nước thải trắng đục, sủi bọt từ các điểm làm bún, do không được xử lý triệt để cứ chảy ra bên ngoài tạo nên một thứ mùi hôi hỗn độn. Theo quan sát, khi chảy ra các dòng kênh, nước thải kết tủa thành một màu đen ngòm, bốc mùi hôi thối nồng nặc.



Dòng nước thải ra môi trường bị kết tủa thành một màu đen đặc quánh

Dẫn chúng tôi đi “thị sát” một dòng kênh đen ngòm do ô nhiễm từ nước thải của các điểm làm bún, chị Nguyễn Thị Hoa – người dân làng Linh Chiểu, bức xúc: “Họ làm bún bán có tiền, còn người dân chúng tôi thì phải chịu đựng mùi hôi thối cả ngày lẫn đêm. Người khỏe mạnh còn chịu được chứ người già và trẻ nhỏ thì ngửi mùi hôi như vậy rất ảnh hưởng đến sức khỏe”.

Người dân bức xúc vì mỗi ngày phải chịu đựng mùi hôi thối từ những điểm làm bún

Theo những người dân địa phương, các cơ sở sản xuất bún hoạt động liên tục cả ngày lẫn đêm, ở mọi thời điểm nên lúc nào người dân cũng phải chịu đựng thứ mùi hôi kinh khủng của nước thải.

Anh Nguyễn Ngọc Phong, cho biết: “Thực trạng ô nhiễm như thế này đã tồn tại hàng chục năm qua. Vào những lúc trời nắng to, kèm theo gió nam là người dân địa phương phải chịu đựng mùi hôi thối nồng nặc không thể chịu nổi”.

Do không được xử lý triệt để nên nước thải từ những điểm sản xuất này cứ chảy ra môi trường

Để minh chứng cho lời nói của mình, anh Phong tiếp tục cùng chúng tôi đến một con mương chảy qua giữa khu dân cư. Thật kinh khủng, do quá trình tích tụ lâu ngày nên nguồn nước tại đây đặc quánh một màu đen, bốc mùi hôi. Theo tìm hiểu thì quá trình sản xuất bún từ việc vo gạo, ngâm, nghiền, ủ bột…đến bún thành phẩm đều phát sinh nhiều nước thải, với nguy cơ ô nhiễm rất cao.

Mỗi khi các điểm làm bún hoạt động, những dòng nước trắng đục hòa theo các con mương

Được biết, người dân đã nhiều lần phản ánh tình trạng này đến các cơ quan chức trách, song vấn đề ô nhiễm vẫn đang tồn tại, gây ảnh hưởng đến môi trường sống và tiềm ẩn nhiều nguy cơ gây bệnh tật cho người dân.

Bế tắc trong khâu xử lý

Theo thống kê của UBND xã Triệu Sơn, tại 2 làng Linh Chiểu, Thượng Trạch hiện có khoảng gần 160 hộ dân làm bún. Trong khi đó, 2 làng có khoảng gần 700 hộ dân cư đang sinh sống.

Trong chừng mực nào đó, việc phát triển làng nghề làm bún tại xã này đã tạo việc làm và mang lại nguồn thu nhập ổn định cho nhiều hộ dân. Tuy nhiên, tình trạng ô nhiễm môi trường nảy sinh từ nước thải của các cơ sở làm bún thì dường như chưa được quan tâm xử lý.

Trao đổi với chúng tôi, ông Phan Vọng, Chủ tịch UBND xã Triệu Sơn cho biết: Trước đây, việc làm bún còn mang tính chất thủ công, nhỏ lẻ thì mức độ ô nhiễm ít hơn. Nhưng hiện nay, do nhiều hộ đã đầu tư các loại máy móc để nâng cao sản lượng bún thành phẩm nên phát sinh một lượng nước thải khá lớn, gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng. Hiện toàn xã có khoảng 25 hệ thống máy chế biến bún, với công suất 6 tạ/ngày.

Tình trạng ô nhiễm từ các cơ sở sản xuất này đã tồn tại hàng chục năm nay nhưng chưa được xử lý

“Những năm gần đây, với sự hỗ trợ của nhà nước và các dự án, một số hộ dân cũng đã tự bỏ vốn đầu tư xây dựng bể lắng, hệ thống xử lý nước thải, nhưng còn rất ít nên chưa triệt để. Chính vì vậy, mỗi ngày vẫn có một lượng nước thải rất lớn chảy ra môi trường. Địa phương cũng đã phản ánh vấn đề này lên cấp trên nhưng chưa có vốn để đầu tư xây dựng hệ thống xử lý nước thải tập trung” - ông Vọng nói.

Theo ông Vọng, trước đây tỉnh Quảng Trị cũng đã có quyết định phê duyệt đầu tư “Điểm công nghiệp làng nghề sản xuất bún Thượng Trạch, xã Triệu Sơn”, với nguồn vốn hơn 7 tỷ đồng. Theo quy hoạch, khi dự án hoàn thành sẽ có khoảng 24 hộ sản xuất được chuyển đến đây. Tuy nhiên, không hiểu vì lý do gì, dự án này bị ngưng lại và không được đưa vào danh mục đầu tư. Trong quá trình chờ đợi, năm 2014, huyện Triệu Phong đã đầu tư 900 triệu đồng để làm mặt bằng và hệ thống đường. Nhưng do không có vốn để làm tiếp nên khu quy hoạch này vẫn chỉ là bãi đất trống.

Do không có vốn nên điểm quy hoạch làng nghề mới chỉ dừng lại ở việc xây dựng mặt bằng

Bà Nguyễn Triều Thương, Phó Chủ tịch UBND huyện Triệu Phong, phụ trách mảng tiểu thủ công nghiệp, làng nghề, thừa nhận tình trạng ô nhiễm môi trường này sinh từ quá trình sản xuất bún tại 2 làng nghề Linh Chiểu và Thượng Trạch (xã Triệu Sơn) như phản ánh là đúng thực tế.

Theo UBND huyện Triệu Phong: Qua nhiều đợt kiểm tra, lực lượng chức năng tại địa phương phát hiện việc ô nhiễm tại những điểm này là phổ biến. Địa phương đã có những giải pháp thiết thực, xây dựng phương án xử lý nước thải ra môi trường như bể lắng, hầm bi-o-ga nhằm hạn chế việc lây lan trong nguồn nước, môi trường và không khí. Tuy nhiên, hiện vẫn chưa thể giải quyết triệt để tình trạng trên.

Về phương án xử lý, dù đã được tỉnh phê duyệt xây dựng “Điểm công nghiệp – làng nghề sản xuất bún xã Triệu Sơn”, với tổng mức đầu tư hơn 7,1 tỷ đồng. Thế nhưng, hiện mới chỉ hoàn thành việc san nền, xây dựng đường giao thông. Năm 2015, do công trình không được bố trí tiếp nguồn vốn nên chưa thể hoàn thành dự án theo kế hoạch. Khi được đầu tư xây dựng hoàn thành cơ sở hạ tầng thiết yếu sẽ tổ chức di dời toàn bộ các hộ dân về đây để tập trung giải quyết triệt để ô nhiễm môi trường. Đăng Đức

Chịu đựng ô nhiễm

Nhiều vùng ngoại thành TP HCM đang bị ô nhiễm do những cơ sở sản xuất nằm đan xen trong khu dân cư

Thời gian qua, Báo Người Lao Động đã nhận được rất nhiều phản ánh của bạn đọc liên quan đến việc các cơ sở sản xuất nằm trong khu dân cư ở ngoại thành TP HCM gây ô nhiễm môi trường, làm ảnh hưởng đến sức khỏe và sinh hoạt của người dân.

Bán nhà, dọn đi nơi khác

Theo người dân phường Đông Hưng Thuận, quận 12, từ nhiều năm nay, các cơ sở dệt, nhuộm, giặt, tái chế giấy ở khu phố 4 liên tục xả khói bụi ra khu dân cư.

“Cứ đều đặn 5 giờ và 19 giờ, họ lại xả khói bụi. Sống trong cảnh ô nhiễm, người lớn nhức đầu, sổ mũi còn trẻ em thì ho khan cả cổ, bị hen suyễn. Năm nào chúng tôi cũng kiến nghị di dời các cơ sở gây ô nhiễm ra khỏi khu dân cư nhưng hơn 10 năm qua, họ vẫn sản xuất và chúng tôi vẫn phải cắn răng chịu đựng” - chị Nguyễn Thị Hương (đường Nguyễn Văn Quá) bức xúc.

Khói bụi từ Công ty TNHH Sản xuất nhựa và Thương mại Thông Hưng trên Tỉnh lộ 10 (phường Tân Tạo, quận Bình Tân) cũng khiến người dân khốn khổ. “Bụi thải ra từ công ty dạng sợi li ti, khi dính vào da gây ngứa ngáy, gãi chừng nào thì ngứa chừng nấy. Không chỉ vậy, công ty còn xả thải trực tiếp ra kênh khiến dòng nước đen ngòm, hôi thối” - ông Nguyễn Văn Thanh và nhiều người dân ở Tỉnh lộ 10 cho biết.



Ống khói của Xí nghiệp Casumina Bình Lợi (phường Hiệp Bình Chánh, quận Thủ Đức, TP HCM) thải mùi hôi nồng nặc ra khu dân cư

Một số cơ sở sản xuất thuốc bảo vệ thực vật trên đường Nguyễn Văn Quỳ (phường Tân Thuận Tây, quận 7) cũng thường xuyên thải ra khu dân cư mùi hôi khó chịu vào mỗi buổi tối. Anh Nguyễn Thanh Phương (ngụ đường số 8, khu dân cư Nam Long) lo ngại: “Khoảng 2 năm nay, từ 20 giờ trở đi là mùi hôi bay khắp xóm. Nhà tôi cách xa hàng trăm mét nhưng vẫn ngửi thấy mùi này”.

Cùng chung cảnh ngộ, chị Nguyễn Thanh Hương (ngụ chung cư An Hòa 5, phường Tân Thuận Tây) cho biết vì không chịu nổi, nhiều hộ dân ở chung cư đã phải bán nhà hoặc chuẩn bị dọn đi nơi khác. Những ai không có khả năng đành phải đóng các cửa, “cố thủ” trong nhà chịu đựng. Người dân đã phản ánh lên UBND phường, yêu cầu di dời những cơ sở hoạt động gây ô nhiễm nhưng kết quả chẳng đến đâu.

Trong khi đó, dù bị xử phạt nhiều lần nhưng từ 9-16 giờ hằng ngày, cơ sở nhuộm sợi ở 55/11/7 Phú Châu, phường Tam Bình, quận Thủ Đức vẫn xả chất thải nhiễm hóa chất ra hệ thống cống trước nhà dân. Cũng ở quận Thủ Đức, Xí nghiệp Casumina Bình Lợi (phường Hiệp Bình Chánh) liên tục xả khói đen ngòm có mùi hôi nồng nặc bay khắp khu dân cư...

Tăng cường kiểm tra, xử phạt

Trước phản ánh của người dân về cơ sở nhuộm sợi ở địa chỉ 55/11/7 Phú Châu, đại diện UBND phường Tam Bình cho biết đã phối hợp với Phòng Kinh tế quận Thủ Đức đến kiểm tra. Tại thời điểm kiểm tra, chủ cơ sở không xuất trình được giấy phép đăng ký kinh doanh nên UBND quận đã ra quyết định xử phạt hành chính 7,5 triệu đồng, yêu cầu ngưng hoạt động. “Hai lần kiểm tra mới nhất, phường ghi nhận chủ cơ sở đã ngưng hoạt động và chấp hành đóng phạt” - một cán bộ phường nói.

Đối với Xí nghiệp Casumina Bình Lợi, ông Trần Minh Tú, Chủ tịch UBND phường Hiệp Bình Chánh, cho biết tháng 9-2014, Phòng Tài nguyên - Môi trường quận Thủ Đức và UBND phường đã kiểm tra về môi trường. Xí nghiệp này có đủ hồ sơ về môi trường và phòng cháy chữa cháy. Theo kế hoạch, cơ sở này phải di dời khỏi khu dân cư vì không phù hợp quy hoạch.

Còn theo UBND phường Tân Tạo, phường đang phối hợp với UBND quận Bình Tân kiểm tra và xử lý nghiêm hành vi gây ô nhiễm của Công ty TNHH Sản xuất nhựa - Thương mại Thông Hưng.

Riêng các cơ sở gây ô nhiễm môi trường nằm xen cài trong khu dân cư tập trung ở khu phố 4 và khu phố 5, phường Đông Hưng Thuận, quận 12, UBND TP HCM đã có chủ trương di dời vào KCN Lê Minh Xuân 3. Ngày 20-5, UBND quận 12 đã phối hợp với Sở Kế hoạch và Đầu tư, Ban Quản lý các KCX-KCN TP, Công ty CP Đầu tư Sài Gòn triển khai chủ trương của UBND TP về việc di dời các cơ sở gây ô nhiễm tại khu phố 4 và khu phố 5 vào KCN Lê Minh Xuân 3.

Kết quả, 16 cơ sở đồng ý di dời vào KCN Lê Minh Xuân 3, các cơ sở còn lại tự di dời hoặc chuyển đổi ngành nghề. Các cơ sở muốn di dời vào KCN Lê Minh Xuân 3 đều có ý kiến xin giảm phí sử dụng hạ tầng, đồng thời kiến nghị Sở Tài nguyên - Môi trường TP HCM cho phép được khai thác nước ngầm vì nước máy không phù hợp với sản xuất nhuộm.

Từ tháng 5-2015 đến nay, UBND quận 12 đã tăng cường kiểm tra các cơ sở gây ô nhiễm môi trường, lập hồ sơ chuyển Sở Tài nguyên - Môi trường TP HCM xử lý 9 trường hợp (3 trường hợp thuộc diện bị cấm hoạt động).


Bài và ảnh: SỸ ĐÔNG

Gây ô nhiễm vẫn xây dựng mở rộng

Một cơ sở sản xuất phế phẩm hải sản ở xã Suối Cát, huyện Cam Lâm, Khánh Hòa có nước thải hôi thối khiến cho không khí trong khu vực bị ô nhiễm. Đã vậy, cơ sở này tiếp tục mở rộng xây dựng xưởng sản xuất khiến người dân địa phương lo ngại...

Thời gian vừa qua, người dân xã Suối Cát nhiều lần phản ánh về việc cơ sở chế biến phế phẩm hải sản của gia đình ông Nguyễn Chí Nam (đóng tại thôn Khánh Thành Nam, xã Suối Cát) gây ô nhiễm môi trường. Theo những hộ dân sống gần cơ sở này, gia đình ông Nam chuyên mua đầu tôm về chiết xuất chất Chitin nên nước thải ra gây hôi thối không chịu nổi. Ngoài ra, các loại phế phẩm hải sản mà gia đình ông Nam mua về khiến cho ruồi nhặng ở khu vực này sinh sản rất nhiều. Ông Lê Văn Lộc (trú thôn Tân Xương 1, xã Suối Cát) nói: “Cơ sở này xây dựng trên đất nông nghiệp, chế biến đầu tôm, đầu cá gây ô nhiễm môi trường. Mùi hôi thối bốc lên rất khó chịu. Mùa mưa họ còn xả nước thải ra suối làm ảnh hưởng đến đời sống, sản xuất của người dân trong khu vực. Dân đã nhiều lần kiến nghị lên xã, lên huyện nhưng cơ sở này vẫn chưa khắc phục”.


Ao nước ô thải ô nhiễm.....

Hiện gia đình ông Nam tiếp tục mở rộng quy mô sản xuất làm người dân lo lắng. Ông Nguyễn Văn Châu (trú thôn Tân Xương 2, xã Suối Cát) phản ánh: “Cơ sở của ông Nam xây dựng trái phép, sai mục đích sử dụng đất, không đúng quy hoạch và gây ô nhiễm môi trường đã nhiều năm nay. Cơ sở này tồn tại trên diện tích đất khoảng 8.000m2 với khoảng 400m2 nhà xưởng. Với diện tích này, người dân đã không chịu nổi, nếu ông Nam còn tiếp tục mở rộng cơ sở sản xuất thì không biết sẽ ô nhiễm đến cỡ nào?”. Trước thực trạng đó, người dân đề nghị UBND xã Suối Cát, UBND huyện Cam Lâm kiểm tra, và yêu cầu di dời cơ sở sản xuất này vào các khu công nghiệp.

Qua tìm hiểu chúng tôi được biết, UBND huyện Cam Lâm từng đưa cơ sở này vào danh sách những cơ sở có nguy cơ gây ô nhiễm cao. Kết quả kiểm tra của UBND huyện mới đây xác định rõ, hiện cơ sở không có hệ thống xử lý nước thải. Nước thải được thu gom chứa vào ao đất không có lót đáy; một phần thấm rút tự nhiên, một phần thuê xe hút hầm hút đi thải bỏ, lưu lượng xả thải khoảng hơn 10m3/ngày. Nước thải bốc mùi hôi thối nồng nặc. Phân tích mẫu nước và so sánh với quy chuẩn kỹ thuật quốc gia về nước thải công nghiệp, thủy sản thì nước thải ở cơ sở của ông Nam có 4/7 thông số phân tích vượt quy chuẩn cho phép. UBND huyện Cam Lâm đã ra quyết định xử phạt 5 triệu đồng.


.... và phần nhà xưởng xây dựng trái phép

Trao đổi với chúng tôi, ông Nam thừa nhận việc sản xuất Chitin gây ô nhiễm là đúng vì không có cách gì để khắc phục được tình trạng này. “Tuy nhiên, hiện tôi đã dừng việc làm Chitin, chuyển sang chế biến các phế phẩm hải sản thành bột bán cho các nhà máy sản xuất thức ăn gia súc. Cũng vì chuyển hình thức sản xuất để tránh ô nhiễm nên tôi mới đầu tư giàn máy sấy khô nguyên liệu để không có nước thải như trước đây. Nhưng mới xây lại nhà xưởng thì bị người dân khiếu nại” - ông Nam nói.

Xung quanh vấn đề này, ông Phan Ngọc Châu - Trưởng phòng Tài nguyên và Môi trường huyện Cam Lâm khẳng định: “Cơ sở sản xuất của ông Nam có gây ô nhiễm. Tuy nhiên, ngày 1-6, phòng có đi kiểm tra thì cơ sở này không còn sản xuất nữa. Đối với việc xây dựng trái phép thì Thanh tra Sở Xây dựng đã kiểm tra và yêu cầu dừng thi công. Ông Nam đang chuyển sang sản xuất bột tôm, cá để tránh ô nhiễm nên phải xây dựng lại nhà xưởng là hợp lý. Song việc xây dựng này chưa có phép, do đó trong thời gian tới, ông Nam phải xin chuyển mục đích sử dụng đất và bổ sung một số thủ tục cần thiết thì mới được tiếp tục xây dựng”.


Đình Lâm - Vĩnh Thành

Sự thật về "xã ung thư" do "ô nhiễm" từ nghĩa trang Thanh Tước

“Mặc dù đã dừng không hung táng từ ngày 13/3/2015 nhưng theo số liệu quan trắc, vẫn còn chỉ tiêu có thể ảnh hưởng đến môi trường khu vực xung quanh nghĩa trang Thanh Tước…”

Đó là một trong số những thông tin được Phó Chủ tịch UBND huyện Mê Linh Hà Huy Quang cho biết tại tại buổi giao ban báo chí Thành ủy Hà Nội chiều 9/6.

Theo Phó Chủ tịch UBND huyện Mê Linh, nghĩa trang Thanh Tước do Ban phục vụ lễ tang Hà Nội thuộc Sở Lao động Thương binh và Xã hội quản lý.

Nghĩa trang có từ năm 1962, phục vụ công tác giải phóng mặt bằng xây dựng sân bay Đa Phúc, năm 1995 được bổ sung nhiệm vụ mai táng vĩnh viễn đối với cán bộ trung, cao cấp. Từ năm 2010 ngừng nhập mai táng vĩnh viễn, chỉ giải quyết nhập mộ những trường hợp đã đăng ký hợp đồng từ trước (hàng năm chỉ có 2 – 3 trường hợp nhập mộ).

Phó Chủ tịch huyện Mê Linh (Hà Nội) Hà Huy Quang cho hay: Nghĩa trang Thanh Tước đã dừng hung táng từ ngày 13/3.


Năm 2013, nhân dân xung quanh đã có nhiều ý kiến phản ánh về môi trường tại khu vực nghĩa trang. UBND huyện đã báo cáo UBND Thành phố và UBND Thành phố đã chỉ đạo Sở Tài nguyên và Môi trường, Ban phục vụ lễ tang Hà Nội kiểm tra làm rõ. Theo kết quả quan trắc của Chi cục bảo vệ môi trường, báo cáo của Sở Tài nguyên và Môi trường thì còn tồn tại yếu tố có thể ảnh hưởng đến môi trường (nước mặt, nước ngầm). Ngay sau đó, Ban phục vụ lễ tang Hà Nội đã lập Đề án bảo vệ môi trường tại Nghĩa trang Thanh Tước và được Sở Tài nguyên và Môi trường phê duyệt.

Cuối năm 2014, nhân dân vẫn tiếp tục phản ánh nghi ngại có ô nhiễm môi trường do hoạt động của nghĩa trang, UBND huyện đã tổ chức kiểm tra và họp với các ban, ngành liên quan đề nghị kiểm tra, báo cáo UBND Thành phố.

Cụ thể, UBND huyện đã nhận được báo cáo của Ban phục vụ lễ tang Hà Nội, trong đó khẳng định: “Hoạt động của nghĩa trang Thanh Tước không gây ảnh hưởng tới môi trường xung quanh nghĩa trang”.

Đồng thời, huyện cũng nhận được báo cáo của Sở Tài nguyên và môi trường có nêu: Chất lượng không khí xung quanh đều nằm trong giới hạn cho phép theo quy chuẩn, chất lượng nước mặt tại hồ bán nguyệt nằm trong khuôn viên nghĩa trang các thông số đều nằm trong giới hạn cho phép, ngoại trừ chỉ tiêu dầu mỡ cao hơn 0,1mg/l so với quy chuẩn; chất lượng nước ngầm có chỉ tiêu coliform vượt quy chuẩn 2,3 lần.

“Như vậy, theo số liệu quan trắc trên thì vẫn còn chỉ tiêu có thể ảnh hưởng đến môi trường khu vực xung quanh nghĩa trang Thanh Tước”, ông Quang nhấn mạnh.

Trước câu hỏi của báo chí đề nghị lãnh đạo huyện Mê Linh khẳng định nghĩa trang Thanh Tước có gây ô nhiễm hay không? Ông Quang cho rằng, bản thân UBND huyện cũng rất mong muốn làm rõ vấn đề này.

“Do đó, để đánh giá toàn diện, UBND Thành phố đã giao Sở Tài Nguyên Môi trường tiếp tục lấy mẫu quan trắc, với 10 mẫu nguồn nước giếng khoan ở các khoảng cách khác nhau để kiểm tra. Sau khi có kết quả sẽ thông tin chính thức đến các cơ quan”, ông Quang cho biết thêm.

Song, để thống nhất phương án giải quyết trước mắt và lâu dài, vị Phó Chủ tịch UBND huyện Mê Linh cho hay, nhằm giảm thiểu các tác nhân gây ô nhiễm môi trường, các cơ quan liên quan đã thống nhất phương án dừng không hung táng; tiếp tục xử lý nước mặt tại hồ bán nguyệt để đảm bảo tiêu chuẩn trước khi xả ra môi trường xung quanh; bổ sung thêm cây xanh, bê tông hóa bề mặt khu mộ để giảm nước mặt thấm xuống đất.

Sở Tài nguyên và Môi trường chỉ đạo Ban Phục vụ lễ tang tổ chức đo quan trắc định kỳ hàng năm; chủ động tổ chức giám sát, đo quan trắc để kịp thời chấn chỉnh Ban phục vụ Lễ tang – Sở Lao động Thương binh và Xã hội đảm bảo công tác vệ sinh môi trường theo quy định. Đồng thời, kiến nghị Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn – đơn vị chủ đầu tư dự án cấp nước sạch cho 3 xã Thanh Lâm, Tam Đồng, Đại Thịnh sớm đẩy nhanh tiến độ chuẩn bị đầu tư và thực hiện dự án đầu tư.

Ngoài ra, liên quan đến thông tin một số báo có phản ánh, người dân ở xã Thanh Lâm (Mê Linh) sau khi dùng nước ô nhiễm từ nghĩa trang Thanh Tước đã khiến nhiều người bị ung thư, từ năm 2005 đến nay ở khu đường 23 đã có 64 người chết vì ung thư, ông Quang cho hay thông tin đó là không có cơ sở bởi theo số liệu thống kê, theo dõi tại sổ giấy khai tử thuộc khu đường 23 do UBND xã Thanh Lâm quản lý từ năm 2005 đến ngày 31/12/2014 chỉ có 22 người chết, trong đó duy nhất chỉ có 1 trường hợp bị ung thư.

Minh Thư

Xử lý tình trạng ô nhiễm môi trường do chăn nuôi ở xã Hương Thọ

Sau khi Báo Nhân Dân phản ánh về trang trại chăn nuôi của Công ty CP Giống cây trồng, vật nuôi Thừa Thiên - Huế tại xã Hương Thọ (thị xã Hương Trà) gây ô nhiễm môi trường, Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn tỉnh Thừa Thiên - Huế vừa có Văn bản số 90/SNNPTNT-TTCN phản hồi, nội dung chính như sau:

Sở Nông nghiệp và Phát triển nông thôn tỉnh Thừa Thiên - Huế đã cùng đại diện Phòng Kinh tế UBND thị xã Hương Trà, Phó Chủ tịch UBND xã Hương Thọ, Phó Giám đốc Công ty CP Giống cây trồng, vật nuôi Thừa Thiên - Huế tổ chức đi kiểm tra thực tế tại trang trại chăn nuôi. Kết quả kiểm tra nêu rõ: Nhìn chung, Công ty CP Giống cây trồng, vật nuôi Thừa Thiên - Huế đã làm đúng quy trình xả thải, nhưng chưa hoàn chỉnh: Có một đoạn bờ bao của hồ sinh học bị vỡ, tuy có đắp lại nhưng chưa chắc chắn, nước vẫn rò rỉ ra môi trường; có một hầm bi-ô-ga bị tắc nên một phần chất thải bị đổ trực tiếp ra hồ sinh học; nước tại hồ sinh học bị đục do chất thải đổ trực tiếp vào, chưa đạt độ trong bảo đảm...

Trước thực trạng nêu trên, đoàn kiểm tra đề nghị Công ty CP Giống cây trồng, vật nuôi Thừa Thiên - Huế triển khai các giải pháp khắc phục như sau: Kiểm tra lại toàn bộ hệ thống hầm khí sinh học bi-ô-ga để hút chất thải tồn đọng, sửa chữa hỏng hóc hoặc xây mới thêm các hầm bi-ô-ga để bảo đảm toàn bộ chất thải đều phải qua hầm bi-ô-ga, không để nước trong hồ thấm ra ngoài môi trường; có phương án xử lý để hạn chế tối đa nước mưa từ bên ngoài tràn vào hồ sinh học; tăng cường sử dụng nhiều hơn các chế phẩm sinh học; chủ động phối hợp địa phương có kế hoạch đối thoại với người dân sống quanh khu vực chăn nuôi, để giải thích rõ các giải pháp bảo vệ môi trường đã thực hiện...

* Trả lời đơn của ông Hoàng Dự

Báo Nhân Dân vừa nhận được Công văn số 366/UBND-TN&MT của UBND huyện Gia Lâm (Hà Nội) trả lời đơn của ông Hoàng Dự, trú tại khu tập thể Viện Chính sách và Chiến lược phát triển nông thôn, thị trấn Trâu Quỳ kiến nghị cấp Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, quyền sở hữu nhà ở và tài sản khác gắn liền với đất cho 50 hộ gia đình cán bộ, nhân viên của Viện Chính sách và Chiến lược phát triển nông thôn.

Sau khi giao phòng chuyên môn kiểm tra hồ sơ, UBND huyện Gia Lâm có ý kiến như sau: Thực hiện Văn bản số 7302/UBND-KT ngày 30-9-2013 của UBND thành phố Hà Nội về việc chuyển giao cơ sở nhà đất tại xóm 5, tổ dân phố Chính Trung, thị trấn Trâu Quỳ của Viện Chính sách và Chiến lược phát triển nông thôn đang quản lý, sử dụng về địa phương quản lý, ngày 31-10-2014, Viện Chính sách và Chiến lược phát triển nông thôn đã bàn giao khu đất trên cho UBND thị trấn Trâu Quỳ.

Căn cứ Ðiều 30 Quyết định số 24/2014/QÐ-UBND ngày 20-6-2014 của UBND thành phố Hà Nội về việc Ban hành quy định các nội dung thuộc thẩm quyền của UBND thành phố được Luật Ðất đai 2013 và các Nghị định của Chính phủ giao về đăng ký, cấp Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, quyền sở hữu nhà ở và tài sản khác gắn liền với đất cho hộ gia đình, cá nhân, cộng đồng dân cư, người Việt Nam định cư ở nước ngoài, cá nhân nước ngoài; chuyển mục đích sử dụng đất vườn, ao liền kề và đất vườn, ao xen kẹt trong khu dân cư (không thuộc đất công) sang đất ở trên địa bàn TP Hà Nội; ngày 4-3-2015, Phòng Tài nguyên và Môi trường đã có Văn bản số 172/TN&MT hướng dẫn ông Hoàng Dự liên hệ UBND thị trấn Trâu Quỳ để được xem xét, giải quyết theo quy định.

​Sức khỏe và môi trường sống

Có nhiều người mặc dù còn rất trẻ, công việc làm ổn định không quá căng thẳng hay bị stress, nhưng luôn than phiền họ cảm thấy không được khỏe mạnh, cơ thể bị suy nhược...


Người dân tập thể dục, vận động tại công viên Gia Định, TP.HCM - Ảnh: T.T.D.

Những người này thường xuyên đến phòng khám bệnh để được các thầy thuốc khám và cho làm xét nghiệm. Nhưng khổ nỗi ngay cả các thầy thuốc rất giỏi cũng không tìm ra nguyên nhân của bệnh để điều trị. Các xét nghiệm dù là cao cấp nhất cũng cho kết quả bình thường. Cuối cùng tất cả thầy thuốc khuyên bệnh nhân nên tăng cường tập thể dục.

Tuy nhiên, càng tập thể dục càng thấy mệt mỏi, sức khỏe càng suy sụp và thế là họ ngừng tập vì cho rằng tập thể dục không tốt đối với sức khỏe của họ. Ðiều này hoàn toàn trái ngược với những lời khuyên và nhận định của thầy thuốc là tập thể dục có lợi cho sức khỏe.

Môi trường sống là nguyên nhân chính

Nhờ tham khảo các tài liệu y học, sau này bệnh nhân mới biết do họ sống ở trung tâm thành phố, trong căn nhà chật hẹp, nóng và độ ẩm cao làm cho sức khỏe càng tồi tệ và họ quyết định thay đổi môi trường sống.

Một căn nhà ở ngoại ô tuy nhỏ nhưng thoáng mát và nhờ tập thể dục thường xuyên trong môi trường trong lành vào mỗi buổi sáng, sức khỏe bệnh nhân dần hồi phục, cảm giác mệt mỏi và đau đầu thường xuyên đã dần biến mất.

Để nâng cao chất lượng cuộc sống

Cần phải thay đổi quan điểm cơ bản về môi trường sống trong tất cả mọi người, kể cả người dân và người làm công tác quản lý. Cần phải mở rộng thành phố ra các vùng ngoại ô, tránh xây dựng những nhà cao tầng trong nội ô thành phố vì gây ra những điểm trũng về dân số kéo theo bao hệ lụy khác, trong đó có việc phát sinh những bệnh do ô nhiễm môi trường sống.

Hãy mạnh dạn chấp nhận thay đổi môi trường sống để có được sức khỏe tốt và một cuộc sống có chất lượng.


Theo nghiên cứu của các chuyên gia y học, môi trường sống ảnh hưởng rất lớn đến sức khỏe con người. Ở trong ngôi nhà hay nơi làm việc có nhiệt độ và độ ẩm cao, cơ thể con người luôn phải cố gắng điều tiết để thích nghi với môi trường bằng các chất trung gian hóa học như serotonine, corticosteroides, cathecolamine...

Rồi đến một lúc nào đó, các phản ứng hóa học để thích nghi của cơ thể bị rối loạn và cơ thể bắt đầu bị bệnh. Việc định lượng các yếu tố gây ra phản ứng hóa học trong cơ thể rất khó có thể tiến hành một cách chính xác được vì nó thay đổi theo thời gian từng giờ, thậm chí từng phút.

Tuy nhiên, do thói quen từ đời này truyền sang đời khác và do công việc làm ăn kiếm sống, rất nhiều người đã không thể rời không gian nhỏ bé và chật hẹp ấy để tìm đến những nơi thoáng mát hơn.

Ðó là một trong những nguyên nhân của sự không thành công trong việc xây dựng những đô thị vệ tinh của những thành phố lớn như Hà Nội, TP.HCM...

Việc cải thiện ngôi nhà của mình và môi trường sống đã được người dân Việt Nam biết đến từ lâu qua những câu tục ngữ, hò vè như: nhà sạch thì mát, bát sạch ngon cơm...

Thế nhưng vì nhiều nguyên nhân, đến nay vẫn còn xuất hiện khá nhiều căn bệnh nguy hiểm do môi trường sống chật hẹp, ẩm thấp như hen suyễn, dị ứng, mệt mỏi kinh niên...

Ô nhiễm tiếng ồn

Trên thế giới, từ lâu người dân đã rất bức xúc với việc ô nhiễm tiếng ồn. Ở nhiều nước phát triển có những quy định rất khắt khe trong việc chống tiếng ồn trong các khu đô thị nên ngoài đường hầu như không có tiếng còi xe. Các loại tiếng ồn đều được khống chế trong quy định cho phép. Người ta quy định khắt khe là thế nhưng vẫn có khá nhiều người bị stress và các bệnh do ô nhiễm tiếng ồn gây ra.

Theo thống kê, tại Mỹ hằng năm người ta đã phải tốn hơn 5 tỉ USD để chữa trị cho những bệnh nhân bị ô nhiễm tiếng ồn. Ðây cũng là một vấn đề rất quan trọng mà chúng ta phải chú ý trong khi môi trường sống đô thị của chúng ta hiện nay có quá nhiều tiếng ồn, đặc biệt là tiếng ồn từ còi xe, tiếng động của xe cơ giới. Ðã có không ít trường hợp xảy ra tai nạn giao thông do tiếng còi xe quá to làm người đi xe máy giật mình té xe và bị xe tải cán chết.

Ở nước ta, tiếng động của xe cơ giới rất lớn nhưng hầu như không có ai kiểm soát. Trong khi những bệnh gây ra do ô nhiễm tiếng ồn thường nằm trong bệnh cảnh phức tạp của một số bệnh khác nên thầy thuốc cũng khó phân biệt.

PGS.TS NGUYỄN HOÀI NAM (Ðại học Y dược TP.HCM)

Quy định rõ mức xử phạt trong Luật Bảo vệ Môi trường


(Ảnh minh họa: Công Tường/TTXVN)

Luật Bảo vệ môi trường (sửa đổi) được Quốc hội khóa XIII thông qua ngày 23/6/2014 và chính thức có hiệu lực từ ngày 1/1/2015 sẽ tạo bước đột phá trong công tác bảo vệ môi trường.

Đây là khẳng định của Bộ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường Nguyễn Minh Quang.

Luật Bảo vệ môi trường (sửa đổi) có nhiều thay đổi và tiến bộ hơn Luật Bảo vệ môi trường năm 2005, có nhiều quy định rất chặt chẽ trong bảo vệ môi trường nhất là vấn đề đánh giá tác động môi trường đối với các hoạt động khai thác, sử dụng tài nguyên thiên nhiên…

Cùng với những quy định chặt chẽ, Luật có chế tài xử lý vi phạm với mức xử phạt có thể lên đến 2 tỷ đồng.

Bộ trưởng Nguyễn Minh Quang cho rằng cùng với việc tuyên truyền, giáo dục thì mức xử phạt quy định rõ trong Luật rất quan trọng đối với công tác bảo vệ môi trường.

Tuy nhiên, đây cũng là vấn đề khó khăn đối với hoạt động phát triển kinh tế-xã hội của địa phương khi muốn thu hút doanh nghiệp đầu tư vào địa bàn, nhưng nếu không áp dụng hình thức xử phạt thì khó quản lý.

Bên cạnh đó, việc không xử phạt hay buông lỏng quản lý thì tình trạng vi phạm sẽ tiếp tục diễn ra và có xu hướng tăng.

Sống và làm việc theo Hiến pháp và pháp luật là trách nhiệm của mỗi người dân, doanh nghiệp đến các cấp chính quyền, vì vậy, cần đẩy mạnh thông tin tuyên truyền để tất cả có ý thức giữ gìn, chung tay bảo vệ môi trường, bảo vệ thiên nhiên tốt hơn.

Thực tế, nhiều vấn đề được pháp luật quy định nhưng vẫn xảy ra tình trạng vi phạm pháp luật trong quá trình thực hiện, do vậy, Bộ sẽ đẩy mạnh thực hiện cơ sở pháp lý, tăng cường công tác giám sát, thanh tra, kiểm tra để từng bước đưa pháp luật vào việc bảo vệ môi trường.

Vì vậy, trong năm 2015, để triển khai thực hiện Luật Bảo vệ môi trường năm 2015 đi vào cuộc sống, trước hết ngành Tài nguyên và Môi trường phối hợp với các địa phương cần tăng cường tổ chức tuyên truyền, phổ biến nội dung của Luật và các Nghị định hướng dẫn thi hành; ban hành các thông tư hướng dẫn; trình Chính phủ Nghị định sửa đổi, bổ sung một số điều của Nghị định 179/2013 ngày 14/11/2013 của Chính phủ về xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực bảo vệ môi trường. Phối hợp với Bộ Công Thương, Bộ Tài chính, Bộ Công an xây dựng, ban hành Thông tư liên tịch về quy chế phối hợp liên ngành trong kiểm soát hoạt động nhập khẩu phế liệu; rà soát, chuyển đổi và xây dựng mới các Quy chuẩn kỹ thuật quốc gia về môi trường theo quy định của Luật bảo vệ môi trường, Luật tiêu chuẩn và quy chuẩn kỹ thuật, Bộ trưởng Nguyễn Minh Quang nhấn mạnh.

Theo đó, các cơ quan chức năng trực thuộc Bộ triển khai thực hiện tốt các chương trình, đề án bảo vệ môi trường trên phạm vi cả nước; đẩy mạnh hoạt động và nâng cao vai trò của của các Chi cục môi trường lưu vực sông; cải thiện chất lượng môi trường, kiểm soát, xử lý triệt để nguồn gây ô nhiễm; thực hiện đồng bộ các biện pháp về phòng ngừa, kiểm soát ô nhiễm môi trường; nâng cao năng lực và hiệu quả hoạt động quản lý chất thải. Xây dựng, trình Thủ tướng Chính phủ Chương trình mục tiêu khắc phục ô nhiễm và cải thiện môi trường giai đoạn 2016-2020; Cơ chế, chính sách tài chính về phát triển dịch vụ môi trường ở Việt Nam.

Đồng thời tăng cường xử lý triệt để các cơ sở gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng đến năm 2020, đặc biệt là đối với các cơ sở đã đến hạn xử lý; rà soát và bổ sung danh mục các cơ sở gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng mới phát sinh; kiểm tra, đảm bảo hiệu quả sử dụng kinh phí đối với các dự án xử lý triệt để ô nhiễm môi trường được hỗ trợ kinh phí từ ngân sách Trung ương.

Nâng cao chất lượng thẩm định đánh giá tác động môi trường đối với các dự án đầu tư, đánh giá môi trường chiến lược, quy hoạch trình Thủ tướng Chính phủ phê duyệt. Tiếp tục rà soát, hoàn thiện thể chế quản lý các khu bảo tồn thiên nhiên; phát triển các khu bảo tồn thiên nhiên mới, bảo vệ các hành lang đa dạng sinh học; bảo vệ các hệ sinh thái tự nhiên có tầm quan trọng quốc gia, quốc tế; ngăn ngừa, kiểm soát chặt chẽ và phòng trừ có hiệu quả các loài sinh vật ngoại lai xâm hại.

Mặt khác, Tổng cục Môi trường với chức năng của mình phải kiểm soát chặt chẽ các nguồn gây ô nhiễm; đẩy mạnh hoạt động thanh tra, kiểm tra việc chấp hành pháp luật về bảo vệ môi trường tại các khu kinh tế, khu công nghiệp, cụm công nghiệp, làng nghề và hoạt động khai thác, vận chuyển và chế biến khoáng sản; nâng cao năng lực, thực hiện đồng bộ, hiệu quả các biện pháp phòng ngừa, kiểm soát ô nhiễm và quản lý chất thải.

Tăng cường quản lý và sử dụng hiệu quả nguồn chi sự nghiệp môi trường, tiếp tục đa dạng hóa đầu tư cho bảo vệ môi trường. Nghiên cứu, kiến nghị Quốc hội tăng dần mức chi cho sự nghiệp môi trường, bảo đảm đến năm 2015 không dưới 2% tổng chi ngân sách nhà nước. Đẩy mạnh hoạt động thanh tra, kiểm tra việc chấp hành pháp luật về bảo vệ môi trường; thực hiện công khai thông tin các doanh nghiệp vi phạm pháp luật về bảo vệ môi trường theo quy định./.

Tiền Giang: Các lò giết mổ gây ô nhiễm môi trường

Ngoài việc không có giấy phép, nhiều cơ sở giết mổ này còn không đạt các yêu cầu về vệ sinh thú y, vệ sinh môi trường

Hiện nay, trên địa bàn tỉnh Tiền Giang có nhiều điểm chuyên giết mổ chó (cầy) trái phép và gây ô nhiễm môi trường. Điều đáng nói là chính quyền và ngành chức năng địa phương chưa quan tâm, xử lý các trường hợp này một cách kiên quyết.



Chỉ tại xã Bình Đức, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang có gần 10 cơ sở giết mổ chó; trong đó chỉ có 4 cơ sở có giấy phép kinh doanh, số còn lại là giết mổ trái phép. Mỗi đêm các cơ sở này giết mổ gần 300 con chó, cung ứng cho thị trường trong và ngoài tỉnh. Ngoài việc không có giấy phép, nhiều cơ sở giết mổ này còn không đạt các yêu cầu về vệ sinh thú y, vệ sinh môi trường. Hầu hết các cơ sở giết mổ chó vào ban đêm, né tránh sự kiểm tra của ngành chức năng.



Lượng nước thải từ giết mổ không được xử lý mà xả thải ra môi trường tự nhiên. Âm thanh phát ra từ các cơ sở khi giết mổ chó gây ảnh hưởng đến cuộc sống của người dân xung quanh. Để có lợi nhuận cao, chủ cơ sở mua chó không rõ nguồn gốc, thậm chí thu gom từ các đối tượng trộm chó bán với giá thấp (khoảng 30-40 ngàn/kg), sau khi giết mổ bán cho các quán kinh doanh thịt chó với giá gần 100 ngàn đồng/kg.



Về việc chấn chỉnh hoạt động này, ông Nguyễn Văn Phát, Chủ tịch UBND xã Bình Đức, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang nói: “Vấn đề giết mổ chó không có giấy phép, chúng tôi có kiểm tra, quyết liệt để xử lý, xử phạt, đúng quy định. Về môi trường, chúng tôi sẽ tập trung kiểm tra ráo riết, có đề nghị xây dựng môi trường làm sao không để ảnh hưởng đến môi trường xung quanh.”./. Nhật Trường/VOV- ĐBSCL

Nước thải gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng

Trong nhiều năm qua người dân xã Hưng Đông, TP Vinh luôn phản ánh về tình trạng Khu công nghiệp (KCN) Bắc Vinh xả nước thải chưa qua xử lý ra môi trường, gây ô nhiễm nghiêm trọng. Tuy nhiên, các cơ quan chức năng lại không hề có giải pháp xử lý dứt điểm khiến ô nhiễm kéo dài, gây bất bình trong nhân dân.


Cánh đồng Bàu Đông rộng hơn 10 héc ta bị bỏ hoang do ô nhiễm môi trường từ KCN Bắc Vinh. Ảnh: Lương Ý

Ô nhiễm kéo dài

KCN Bắc Vinh đi vào hoạt động từ năm 2005, tuy nhiên KCN này lại chưa có hệ thống xử lý nước thải tập trung. Gần đây, người dân bức xúc, phản đối về tình trạng ô nhiễm môi trường nên KCN này mới đầu tư hệ thống xử lý nước thải hoàn thành vào giữa năm 2014. Tuy nhiên, đến nay hệ thống này lại chưa thể vận hành.

Theo phản ánh của nhân dân xã Hưng Đông, kể từ khi KCN đi vào hoạt động đã gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng. Nước thải chung của KCN được xả trực tiếp ra cánh đồng Bàu Đông rộng hàng chục héc ta khiến cho cánh đồng này giờ là một khu đất bỏ hoang, bèo mọc um tùm, nước có màu đen kịt.

Một người dân xóm Trung Mỹ, xã Hưng Đông, bức xúc phản ánh: “Dù KCN Bắc Vinh đã đi vào hoạt động gần chục năm nay nhưng các doanh nghiệp cũng như đơn vị đầu tư hạ tầng KCN này không hề quan tâm đến vấn đề xử lý nước thải, khiến môi trường bị ô nhiễm nghiêm trọng. Người dân chúng tôi phản ánh không biết bao nhiêu lần lên chính quyền nhưng không hề được giải quyết. Ô nhiễm vẫn hoàn ô nhiễm”.

Cũng theo phản ánh của người dân các xóm Mỹ Hòa, Mỹ Long, Yên Khang, Yên Xá, Yên Vinh, Trung Mỹ (xã Hưng Đông), khu vực xả nước thải của KCN Bắc Vinh trước đây là cánh đồng lúa rộng hàng chục héc ta của các xóm nói trên. Tuy nhiên, kể từ khi KCN đi vào hoạt động, nước thải luôn được xả trực tiếp ra ruộng lúa, gây ô nhiễm nặng nên những năm gần đây cả cánh đồng rộng mênh mông đã bị bỏ hoang, bèo mọc um tùm.

Ông Trần Đăng Ninh, xóm Trung Mỹ, xã Hưng Đông, TP Vinh cho biết: “Gia đình tôi sống ở đây đã khá lâu, thế nhưng chưa bao giờ tôi thấy tình trạng ô nhiễm như mấy năm trở lại đây. Trước kia nơi đây là cánh đồng lúa mênh mông, bây giờ chính tại đây nguồn nước bị ô nhiễm trầm trọng. Đây là vấn đề đáng lo ngại của người dân chúng tôi, bởi nước thải từ KCN có màu đen và bốc lên mùi hôi thối, lâu ngày tích tụ sẽ gây ô nhiễm trầm trọng nguồn nước ngầm. Dù rất bức xúc và phản ánh lên chính quyền nhiều lần nhưng mọi thứ vẫn không hề thay đổi”.

Tại KCN Bắc Vinh, qua những gì chúng tôi ghi nhận, những phản ánh của người dân là hoàn toàn có cơ sở. Theo quan sát, số lượng nước thải không qua xử lý ra môi trường của KCN Bắc Vinh là rất lớn. Ngay sát đường D1 của KCN này nằm giáp ranh với đường Đặng Thai Mai là một con mương lớn. Con mương này nước có màu đen kịt, bốc mùi hôi thối, nổi váng rồi chảy thẳng ra cánh đồng Bàu Đông.

Không xác định được “thủ phạm”?

Ngoài con mương xả thải cạnh đường D1 như đã phản ánh ở trên. Tại con mương xuất phát từ trong khuôn viên Công ty CP Bao bì Sabeco Sông Lam cũng luôn tồn tại lượng nước thải lớn. Trước đây, con mương này là mương xả thải của Công ty Sabeco. Tháng 6/2010, Bộ Tài nguyên và Môi trường đã từng xử phạt đơn vị này với số tiền gần 50 triệu đồng do hành vi xả thải chưa qua xử lý, gây ô nhiễm môi trường.

Mới đây, vào ngày 19/8/2014, người dân đã phát hiện một lượng nước thải lớn có màu đen (nghi là dầu mỡ thải) tại con mương chảy ra từ trong khuôn viên Công ty Sabeco. Sau đó Đoàn kiểm tra của Phòng Tài nguyên và Môi trường TP Vinh đã lập biên bản hiện trường vụ việc. Tuy nhiên, không xác định được “thủ phạm” xả thải và vụ việc tiếp tục chìm vào im lặng.

Theo ghi nhận của PV, trong những ngày cuối tháng 12/2014 tình trạng xả nước thải có màu trắng đục lại xuất hiện nhiều tại con mương chảy ra từ khuôn viên Công ty Sabeco (sát tường rào đơn vị này). Lượng nước thải này có lưu lượng khá lớn chảy thẳng ra phía Nam của cánh đồng Bàu Đông khiến cho nguồn nước của cánh đồng này thời gian qua càng thêm phần ô nhiễm.

Tuy nhiên, cũng như những lần trước, lực lượng chức năng không hề có phản ứng gì để xử lý “thủ phạm” gây ra vụ xả thải với lý do cống xả ngầm nên không thể xác định được nước thải đó là từ đơn vị nào? Việc tìm ra “thủ phạm” vẫn là một bài toán không có lời giải đối với cơ quan chức năng TP Vinh cũng như tỉnh Nghệ An.

Với những thực trạng ô nhiễm môi trường nói trên, đề nghị các cơ quan có thẩm quyền cần nhanh chóng vào cuộc, có biện pháp nhanh chóng, phù hợp để tìm ra “thủ phạm” xả thải gây ô nhiễm thật sự để xử lý theo quy định của pháp luật. Sớm trả lại môi trường “Xanh – Sạch – Đẹp”, giải tỏa bức xúc kéo dài cho người dân nơi đây.

Dưới đây là một số hình ảnh về ô nhiễm nguồn nước thải tại KCN Bắc Vinh:



Nước thải tại khu vực giữa đường D1 KCN Bắc Vinh với đường Đặng Thai Mai...


luôn có màu đen kit, nổi váng và bốc mùi hôi thối.






Nước thải màu đục ngầu chảy ra...


sát bờ tường Công ty CP Bao bì Sabeco Sông Lam.



Hệ thống xử lý nước thải của KCN Bắc Vinh hoàn thành nhưng chưa thể đi vào vận hành. Ảnh: Lương Ý

Đá "tặc" lộng hành tàn phá môi trường sống

Cây lâu năm bị cày tung, đất nông nghiệp không thể cải tạo, đường xá bị băm nát, khói bụi ảnh hưởng đến đời sống người dân…là những hệ luỵ từ tình trạng khai thác đá trái phép tại xã Sông Trầu, huyện Trảng Bom, tỉnh Đồng Nai.

Thực trạng khai thác đá trái phép đã diễn ra từ nhiều năm nay, nhưng chính quyền địa phương vẫn chưa có chế tài xử lý triệt để

Khai thác đá...vô tội vạ!

Cảnh khai thác đá trái phép tại một cơ sở không tên trên địa bàn xã Sông Trầu

Theo ghi nhận tại ấp 3 xã Sông Trầu, trước đây trên địa bàn xã chủ yếu trồng tràm lâu năm, một số hộ có diện tích màu mỡ thì trồng tiêu, cà phê, mía nhưng mấy năm qua một số hộ dân đã bỏ hẳn việc canh tác chuyển sang bán đá “mồ côi” cho lái buôn của các xưởng xẻ đá “chui” trên địa bàn. Thậm chí có hộ còn tự mở xưởng khai thác đá ngay trên phần đất nông nghiệp nhà mình.

Giá cả mỗi thửa đất cũng khác nhau tuỳ vào độ dày của đá hoặc ở những vị trí thuận tiện đi chuyển. Giá bán 1.000m2 đất để khai thác đá có thể lên đến hàng trăm triệu đồng, giá thuê đất “mềm hơn” dao động từ 10 – 20 triệu đồng/1.000m2. “Mọi thủ tục sẽ được thoả thuận giữa hai bên và không cần phải thông qua chính quyền địa phương. Anh muốn mua bao nhiêu cũng có, chính quyền địa phương anh không cần phải lo, đó chỉ là chuyện nhỏ. Ở đây bao nhiêu cơ sở kinh doanh ầm ầm có sao đâu” – “Cò” C. khẳng định chắc nịch.

Theo tìm hiểu của PV Dân trí, những năm trước người dân nơi đây chủ yếu cho cho các doanh nghiệp khai thác đá thuê đất. Tuy nhiên, thời gian gần đây người dân chủ yếu bán thẳng đất để lấy tiền đi nơi khác sinh sống. Lý giải việc này, nhiều người dân cho rằng, diện tích sau khi cho các doanh nghiệp thuê khai thác đá xong gần như không thể sử dụng được. Trên mặt đất chỉ còn lại những hố sâu lồi lõm, đất biến chất trầm trọng không thể trồng bất kỳ một loại cây nào. Muốn tái sử dụng phải trải qua nhiều công đoạn và tốn kém đến hàng chục triệu đồng/1.000m2.

Chỉ cách UBND xã Sông Trầu khoảng 3km, chúng tôi ghi nhận trên đoạn đường nội bộ bụi bay mù mịt, đất đá rơi vãi rải kín mặt đường. Dù đường chỉ rộng 8m, nhiều khúc cua gấp nguy hiểm nhưng hàng trăm lượt xe ben, xe tải chở đá nườm nượp ra vào. Nhiều xe tải đợi bốc xếp đá lên xe chật kín con đường khiến việc đi lại của người dân nơi đây gặp nhiều khó khăn.

Dọc hai bên đường hàng chục xưởng khai thác đá không biển hiệu nhưng vẫn ngang nhiên khai thác, chế biến đá một cách công khai. Trên mỗi xưởng đá đều có ít nhất 3 chiếc xe xúc liên tục múc đá dưới lòng đất lên đổ vào những chiếc xe tải đậu sẵn gần đó. Xung quanh xưởng đá, từng tốp công nhân đang mài, xúc, vận chuyển đá giữa cái nắng như đổ lửa. Hàng ngàn m3 đá được các xưởng sản xuất khai thác trái phép mỗi ngày.
Những khối đá được đào từ đất nông nghiệp

“Hết xe chở đá này ra thì xe khác đến, cứ liên tục như vậy từ sáng sớm đến tận khuya. Tiếng máy xúc, tiếng máy cắt đá, đập đá vang trời khiến mọi người inh tai nhức óc, không thể chịu được. Những nhà ở mặt tiền đường gần như không dám mở cửa vì sợ bụi phủ kín nhà.” – Một người dân địa phương than thở.

Người dân nơi dây cũng nhiều lần kiến nghị lên chính quyền nhưng sự việc vẫn không được thay đổi. Ông B. (người dân nơi đây) bức xúc: “Từ ngày có những xưởng khai thác đá mọc lên ở đây bị ô nhiễm nghiêm trọng. Bụi phủ kín khắp các nhà dân ở khiến việc sinh hoạt gặp nhiều khó khăn. Đoạn đường nộ bộ của ấp cũng bị xới nát, xe chở đá cũng chạy như bay trong đường ấp khiến mọi người khiếp vía. Đây là đoạn đường gần trường học nên việc va chạm giữa xe đá và xe học sinh xảy ra như cơm bữa. Mặt khác, tiếng ồn của những xưởng đá cũng khiến nhiều người bức xúc phải bỏ đi nơi khác sinh sống”.

Chính quyền “bó tay”?
Việc khai thác đá trái phép diễn ra từ nhiềm năm nay nhưng cơ quan chức năng chưa xử lý dứt điểm

Hàng loạt cơ sở khai thác đá, xẻ đá, xưởng đá “chui” mọc lên “như nấm sau mưa” dù chính quyền địa phương đã ra từng thành lập đoàn kiểm tra liên ngành xử lý về vấn đề khai thác khoáng sản trái phép nhưng thực trạng này vẫn không được xử lý triệt để. Phải chăng do lợi nhuận thu được từ việc làm phi pháp này quá lớn trong khi chế tài, mức xử phạt quá nhẹ không đủ sức răn đe.

Ông Vương Đăng Giáp, phó chủ tịch UBND xã Sông Trầu cho biết: “Việc khai thác đá trái phép tại ấp 3 xã Sông Trầu đã diễn ra trong nhiều năm qua. Xã cũng nhiều lần xử phạt hành chính nhưng vấn đề vẫn chưa được triệt để. Tình trạng một số hộ dân có cải tạo đất vườn và khai thác đá cục xã đã phối hợp với phòng Tài nguyên môi trường xử phạt nhiều hộ gia đình vì sử dụng đất sai mục đích. Tuy vậy, nhiều người dân cũng chống đối bằng cách khi có đoàn kiểm tra thì ngưng hoạt động rồi sau đó hoạt động trở lại. Nhiều hộ tập trung khai thác vào ban đêm nên việc kiểm tra gặp nhiều khó khăn vì nhân lực ở cấp xã rất mỏng không thể nào thường trực 24/24 để kiểm tra xử lý. Xã cũng không có thẩm quyền và đầy đủ phương tiện để bắt giữ tang vật vi phạm nên chỉ dừng lại ở mức xử phạt hành chính. Do đó, tại địa bàn vẫn còn nhiều hộ cố tình vi phạm và xã cũng đang tăng cường công tác điều tra để xử lý. Tình trạng xưởng sản xuất đá không biển hiệu là do các đơn vị kinh doanh chưa đủ thủ tục kinh doanh. Theo đúng luật thì các cơ sở trên chưa được phép kinh doanh”.

Điều kỳ lạ là các cơ sở khai thác, xe đá mà ông Giáp nói dù chưa có giấy phép kinh doanh nhưng vẫn hoạt động rầm rộ từ nhiều năm nay mà chính quyền địa phương vẫn không có động thái, xử lý, ngăn chặn.

Cũng theo ông Giáp, trong năm 2014 UBND xã Sông Trầu đã phối hợp với Phòng Tài nguyên - Môi trường huyện Trảng Bom kiểm tra, xử lý vi phạm 10 trường hợp tận thu đá trái phép với tổng số tiền phạt khoảng 76 triệu đồng. Đối với các chủ sử dụng đất cho các cơ sở tận thu đá, UBND xã Sông Trầu đã lập biên bản, xử lý vi phạm trong lĩnh vực đất đai với tổng số tiền phạt hơn 9 triệu đồng. Đồng thời yêu cầu không cho các phương tiện cơ giới tiếp tục tận thu đá trái phép. Đối với các cơ sở cưa xẻ đá, qua kiểm tra Phòng Quản lý đô thị, Phòng Tài nguyên – Môi trường đã lập biên bản xử lý vi phạm 7 trường hợp với tổng số tiền phạt khoảng 106 triệu đồng.

Cụ thể, các cơ sở không có giấy phép kinh doanh, chủ sử dụng đất, chủ thể khai thác từng bị xử phạt gồm cơ sở Việt Tiến Vũng Tàu (không có giấy phép kinh doanh), Tằng Sẹc Sáng, Tạ Ngọc Pẩu, Vy Cún Sáng, Bùi Quang Tịnh, Cty Dược Kỳ Phương, Lê Văn Út, Vũ Văn Thảo, Cuốn Mùi, Trần Thế Thu, Cao Ru Y (chủ sử dụng đất); Hồ Thín Dưỡng, Thái Minh Trung, Lưu Phước Toàn, Hoàng Quốc Vũ, Nguyễn Bạch Ly Sơn, Châu Vĩnh Vần, Lê Hữu Xuân, Phạm Văn Hùng, Châu Văn Tâm, Bùi Văn Hoàng, Đỗ Văn Quang (chủ thể khai thác).

Qua trao đổi PV Dân trí về việc hàng loạt xưởng đá chui hoạt động trái phép, ông Vương Đăng Giáp khẳng định: “Trong thời gian tới UBND xã Sông Trầu sẽ tăng cường quản lý và phối hợp với Phòng Tài nguyên - Môi trường huyện kiểm tra, xử lý vi phạm trong lĩnh vực khoáng sản, đảm bảo công tác quản lý hiệu quả nguồn tài nguyên khoáng sản. Đồng thời cùng với các ngành chức năng có biện pháp xử lý dứt điểm các xưởng cưa xẻ đá chui, thực hiện di dời các cơ sở vào khu công nghiệp, cụm công nghiệp hoạt động theo đúng quy định của pháp luật”.
Xe chở đá chạy vô tư lưu thông trong khu dân cư

Ngày 27/12, ông Ngô Đức Vượng, Phó phòng tài nguyên và môi trường huyện Trảng Bom cho biết huyện đang kết hợp với tỉnh Đồng Nai và xã Sông Trầu lập đoàn kiểm tra để tiến hành kiểm tra xử lý tất cả những cơ sở vi phạm nhằm ngăn chặn nạn khai thác đá trái phép tại xã Sông trầu. “Đoàn sẽ tích cực tăng cường kiểm tra thường xuyên trong cả các ngày nghỉ nhằm ngăn chặn mọi hành vi khai thác đá trái phép tại địa bàn”.

Tiếp tục liên lạc với Sở Tài nguyên Môi trường tỉnh Đồng Nai, ông Nguyễn Ngọc Thường – Phó Giám đốc Sở cho biết, việc xử lý vi phạm về khai thác khoáng sản, khai thác đá…tỉnh đã có quy chế phân cấp, thuộc trách nhiệm cấp nào xử lý cấp đó. Về phía Sở nhận được phản ánh của Báo Dân trí về tình trạng khai thác đá tràn lan tại xã Sông Trầu, huyện Trảng Bom, nếu việc chưa nghe địa phương báo cáo hoặc chưa xử lý lần nào thì Sở sẽ tiến hành kiểm tra cụ thể các điểm khai thác đá “chui” để xử lý đúng với quy định của pháp luật. Xuân Hinh – Thế Phong

Góp phần giảm ô nhiễm môi trường biển

Thiết bị xử lý nước thải bằng vật liệu composite do Viện Nghiên cứu chế tạo tàu thủy (Trường Đại học Nha Trang) thiết kế và chế tạo đã được Cục Đăng kiểm Việt Nam cấp giấy chứng nhận sản phẩm công nghiệp. Dự án do Thạc sĩ Phạm Văn Thu làm chủ nhiệm.


Thiết bị xử lý nước thải công suất 6.800 lít/ngày đêm dùng cho tàu hải trình dài ngày.

Phù hợp với các tàu tham quan trên biển

Thiết bị xử lý nước thải bằng vật liệu composite hoạt động theo phương pháp sinh học, phù hợp cho việc trang bị trên các tàu tham quan du lịch ven biển 50 khách có hải trình trong ngày, các tàu du lịch lưu trú trên vịnh 30 - 34 khách có hải trình dài ngày và trang bị trên các khu nuôi trồng thủy sản hoạt động ven biển.

Theo cơ chế hoạt động của thiết bị này, nước thải từ các khu vực phát sinh qua bộ phận tách rác được dẫn tập trung vào khoang chứa (khoang hiếu khí). Khoang này được thiết kế gồm hệ ống phân phối khí và giá thể bằng vật liệu nhựa. Khí oxy được đưa vào ngăn hiếu khí theo chiều đi từ đáy bể đi lên nhờ máy nén khí hoạt động 24/24 giờ. Các vi khuẩn hiện diện trong nước thải tồn tại ở dạng lơ lửng do tác động của bọt khí và dạng dính bám trên giá thể. Từ đó, chúng sẽ tiếp nhận oxy và chuyển hóa chất lơ lửng hòa tan thành thức ăn. Vi sinh hiếu khí phát triển (nhờ oxy sục vào) sẽ tiêu thụ các chất hữu cơ để tăng sinh khối làm giảm tải lượng ô nhiễm trong nước thải xuống mức thấp nhất. Nước thải sau khi qua thiết bị lọc sinh học hiếu khí nồng độ COD, BOD giảm 75 - 85%. Sau đó, nước thải tiếp tục tự chảy qua khoang lắng đứng.

Nước thải ra khỏi khoang lắng có nồng độ COD giảm 70 - 75%. Phần bùn hoạt tính trong khoang lắng sẽ đưa trở lại khoang hiếu khí nhờ thiết bị hoàn lưu bùn. Phần bùn lắng dưới đáy khoang lắng được xả định kỳ vào trạm tiếp nhận hoặc về két chứa. Phần nước trong trên mặt từ khoang lắng sẽ chảy qua khoang lọc. Bộ phận này có nhiệm vụ lọc các tạp chất còn lại trong nước thải sau quá trình lắng. Thiết bị lọc được thiết kế dễ dàng cho việc vệ sinh và thay thế vật liệu lọc... Khi nước thải đi qua các lớp vật liệu lọc, các cặn bã lơ lửng sẽ được giữ lại trên bề mặt các lớp vật liệu. Phần nước ra khỏi thiết bị lọc là nước trong được đưa vào khoang khử trùng. Sau một thời gian làm việc, tổn thất áp lực trong ngăn lọc sẽ tăng cao, do đó cần phải tiến hành rửa ngược. Nước rửa được sử dụng là nước sạch và sau khi rửa nước được đưa về khoang chứa sẽ tiếp tục xử lý một lần nữa.

Công đoạn xử lý cuối cùng của hệ thống xử lý diễn ra tại khoang khử trùng. Tại đây, nước thải được khử màu và khử trùng triệt để bằng chlorine trước khi thải ra nguồn tiếp nhận. Nước thải sau khi qua hệ thống xử lý đạt tiêu chuẩn nguồn xả QCVN 14: 2008/BTNMT tự chảy qua khoang lắng đứng.

Khắc phục tình trạng xả thải trực tiếp

Kết quả xét nghiệm của Viện Nghiên cứu công nghệ sinh học và môi trường cũng như Viện Pasteur Nha Trang đều cho thấy, chất lượng nước thải ở đầu ra sau khi qua thiết bị xử lý nước thải không những đạt tiêu chuẩn cho phép loại B của QCVN 14: 2008/BTNMT như yêu cầu mà còn thỏa mãn loại A của tiêu chuẩn này. Hiệu quả xử lý BOD5, chất rắn lơ lửng, tổng chất rắn hòa tan, các chất hoạt động bề mặt, xử lý tổng coliforms > 85%. Hệ thống được kết hợp 4 modul trong một quá trình xử lý tạo ra ưu điểm lớn trong việc nâng cao hiệu quả xử lý. Sự kết hợp này sẽ đơn giản hóa hệ thống xử lý, nhỏ gọn, tiết kiệm vật liệu và năng lượng chi phí cho việc chế tạo, vận hành.

Thiết bị được chế tạo bằng vật liệu composite là vật liệu trơ với môi trường nước biển nên không bị gỉ, sét, tuổi thọ trên 20 năm; hoạt động hoàn toàn tự động, nguồn điện cấp cho thiết bị phù hợp với các phương tiện thủy nội địa, dễ sử dụng và an toàn cho người vận hành. Thiết bị này nếu được lắp đặt cho các tàu du lịch và các khu nuôi trồng thủy sản hoạt động ven biển ở Nha Trang - Khánh Hòa nói riêng và các địa phương có biển nói chung sẽ góp phần khắc phục tình trạng xả thải trực tiếp gây ô nhiễm môi trường biển.

N.D - PHẠM VĂN THU

Công ty Tracimexco gây ô nhiễm môi trường


Từ khi chuyển sang sản xuất đũa, Công ty Tracimeco gây ô nhiễm môi trường.

NDĐT- Sau khi không lắp ráp ô-tô tải nhỏ, thời gian qua, Công ty Tracimexco ở xã Xuất Hóa, thị xã Bắc Cạn (Bắc Cạn) chuyển sang sản xuất đũa. Tuy giải quyết nhiều việc làm, nhưng điều đáng lo là doanh nghiệp này đã và đang gây ô nhiễm môi trường.


Nông dân xã Xuất Hóa đã “hy sinh” hàng chục ha đất cấy lúa thuộc hàng “bờ xôi ruộng mật” ở trung tâm xã, ngay cạnh Quốc lộ 3 cho Công ty Tracimeco xây dựng nhà máy lắp ráp ô-tô tải , với hy vọng con em mình sẽ được vào làm việc tại nhà máy. Thế nhưng, nhà máy chỉ sử dụng vài người địa phương vào làm bảo vệ.

Do không cạnh tranh được với ô-tô cùng loại trên thị trường, nhà máy này đã “đắp chiếu” sau vài năm thoi thóp hoạt động. Tiếc “khu đất vàng”, nhà xưởng nằm bất động và không để dư luận bức xúc thêm trước tình trạng đầu tư không hiệu quả trên đất đai của nông dân, từ năm 2013, Công ty Tracimeco chuyển sang sản xuất đũa xuất khẩu.

Sự chuyển hướng này âu cũng là điều đáng mừng, vì giải quyết việc làm, thu mua gỗ rừng trồng cho nhân dân và đáp ứng mong mỏi bấy lâu của địa phương là khắc phục tình trạng đầu tư không hiệu quả.

Tuy nhiên, từ khi Công ty Tracimeco chuyển sang sản xuất đũa kéo theo hệ lụy ô nhiễm môi trường làm người dân địa phương rất trăn trở.

Đó là gỗ được đưa vào xẻ, dây chuyền sản xuất đũa phát ra tiếng ồn lớn vào ban đêm, ảnh hưởng đến việc học của con em nhân dân chung quanh. Việc dùng gỗ đun lò hơi để luộc gỗ, thải ra lượng khói rất lớn suốt ngày đêm làm người dân khó chịu, nhiều hôm ngột ngạt. Nước luộc gỗ đen ngòm chưa qua xử lý thải trực tiếp ra môi trường.

Theo quy định, việc chuyển từ lắp ráp ô-tô sang sản xuất đũa, Công ty Tracimeco phải làm đề án đánh giá tác động môi trường, đầu tư công trình, biện pháp giảm thiểu tiếng ồn, xử lý khói, nước thải tương ứng thì mới được hoạt động. Tuy nhiên, Công ty đã bỏ qua những việc làm này.

Biểu hiện là, sau khi đi vào hoạt động, giữa năm 2014, Phòng Cảnh sát Phòng chống tội phạm về môi trường (Công an tỉnh), thị xã Bắc Cạn đã tiến hành các cuộc kiểm tra, nhắc nhở Công ty Tracimeco phải hoàn thiện hồ sơ, đầu tư công trình bảo vệ môi trường.

Tuy nhiên, đến nay doanh nghiệp này vẫn chưa đầu tư công trình xử lý về tiếng ồn, khói, nước thải một cách bài bản; trái lại, hoạt động sản xuất gia tăng và đang đầu tư thêm dây chuyền sản xuất mới. Như thế, tình trạng ô nhiễm môi trường sẽ tiếp tục nghiêm trọng hơn trong thời gian tới.

Việc chuyển hướng hoạt động để khôi phục một cơ sở công nghiệp đã “đắp chiếu”, mở rộng sản xuất, góp phần giải quyết việc làm, tăng tiêu thụ gỗ rừng trồng, tạo môi trường cạnh tranh đối với lâm sản là điều đáng mừng. Song, Công ty Tracimeco phải tuân thủ quy định về bảo vệ môi trường để không ảnh hưởng đến đời sống nhân dân.

Bảo vệ môi trường là điều bắt buộc, là yếu tố để phát triển bền vững, nên các cơ quan chức năng của địa phương cần khắc phục quan niệm “tạo điều kiện cho Công ty Tracimeco” dù doanh nghiệp này đã gây ô nhiễm môi trường trong thời gian dài.
Bài, ảnh: THẾ BÌNH

Ô nhiễm môi trường tại xã Quảng Phú Cầu, huyện Ứng Hòa: Bao giờ được xử lý?

Từ hơn chục năm trở lại đây, thôn Xà Cầu, xã Quảng Phú Cầu, huyện Ứng Hòa trở thành một trong những khu vực thu mua, tái chế rác lớn của TP Hà Nội. Sự phát triển ồ ạt và thiếu kiểm soát của chính quyền địa phương đã khiến khu vực này bị ô nhiễm nghiêm trọng.

Đua nhau… làm rác

Người dân thôn Xà Cầu vốn có nghề cổ truyền làm tăm nhang, bên cạnh đó còn ruộng đồng nhưng dần dần nghề truyền thống dần thui chột, ruộng đồng bị bỏ hoang. Khi có một số nhà chuyển sang “làm rác” và giàu lên, người dân Xà Cầu đã đua nhau lao vào nghề này. Hàng ngày, họ dùng xe ba gác, xe kéo, xe tải… vào TP và các vùng lân cận thu mua bình, chai nhựa, quần áo cũ rách, túi ni – lông… đem về sơ chế rồi bán lại cho các cơ sở sản xuất kiếm lời.



Phế liệu được thu mua gây ô nhiễm môi trường tại xã Quảng Phú Cầu. (Ảnh: Minh Tường)

Một người dân thôn Xà Cầu cho chúng biết, cả thôn chia làm ba nhóm kinh doanh. Nhóm ít vốn chỉ thu mua, phân loại rồi bán. Nhóm có máy băm sau khi phân loại sẽ cho vỏ nhựa vào máy băm nát thành các mảnh nhỏ rồi bán được giá cao hơn. Nhóm đầu tư mạnh nhất, ngoài máy băm còn mua cả máy “kéo hạt” để sau khi băm thì cho vào nấu rồi đúc thành các khối phôi nhựa thành phẩm. Thế nhưng, nhựa có phần tái chế được, cũng có phần phải bỏ đi. Hầu hết các mảnh vụn cứng, không băm nhỏ được theo tiêu chuẩn lại một lần nữa bị đổ đi. Ngoài vỏ nhựa, người ta còn sơ chế cả vải, túi ni – lông, hộp xốp… theo hình thức băm như thế.

Theo tìm hiểu của chúng tôi, quá trình sơ chế rác tại Xà Cầu cho ra bốn loại chất thải cực kỳ độc hại. Một là, nước rửa nguyên liệu, cứ thế chảy thẳng ra sông ngòi, kênh mương thủy lợi hoặc ngấm xuống lòng đất, gây nhiễm bẩn nguồn nước ngầm. Hai là, các mảnh vụn “không đạt chuẩn”, vải vóc thì phân hủy bốc mùi hôi thối, nhựa và túi ni – lông đổ xuống ruộng đồng, kênh mương là loại rác phải mất hàng trăm năm mới phân hủy được. Ba là, cặn bã từ các chai, bình, túi… đều có nguồn gốc hóa chất khiến đất đai và nguồn nước nhiễm độc nặng nề. Bốn là, việc đun nấu nhựa thải ra môi trường một lượng khói ô nhiễm rất lớn.

Xã kêu khó

Trao đổi với chúng tôi về vấn đề xử lý môi trường, ông Lê Văn Dịu – Chủ tịch xã Quảng Phú Cầu cho biết UBND xã đặc biệt quan tâm xử lý. Đã nhiều lần, xã báo cáo lên lãnh đạo huyện đề nghị giải quyết, nhưng đến nay, vẫn chưa được xử lý. Hiện, UBND xã đã xây dựng bãi tập kết, trung chuyển rác riêng, giao cho thôn tự quản, song chưa phát huy được hiệu quả.

Cũng theo ông Lê Văn Dịu, UBND xã chưa xác nhận cho bất cứ đơn vị, cá nhân nào kinh doanh phế liệu. Bởi thế chưa có ai phải đóng thuế hay bất cứ khoản phí nào liên quan đến việc bảo vệ môi trường. Điều này khiến dư luận đang đặt ra câu hỏi, tại sao một ngành nghề kinh doanh gây ô nhiễm môi trường, tồn tại từ nhiều năm nay nhưng đến nay chính quyền địa phương vẫn chưa có biện pháp để xử lý. Lý giải về việc này, ông Dịu cho rằng, hiện xã chưa có cán bộ chuyên trách về môi trường nên việc xử lý vi phạm rất khó.

Để khắc phục tình trạng trên, Chủ tịch UBND xã Quảng Phú Cầu đưa ra “sáng kiến”, cần quy hoạch tất cả các hộ kinh doanh, tái chế rác vào một khu để quản lý và hạn chế sự phát tán các chất độc hại ra môi trường. Để làm được như vậy cần có kinh phí để xây dựng lò đốt rác tại chỗ, nguồn kinh phí này phải được huy động cả từ trong dân. Mà muốn làm được như vậy, nhất thiết phải đưa các hộ kinh doanh, tái chế rác vào diện quản lý. Tuy nhiên, trao đổi với chúng tôi về vấn đề này, người dân thôn Xà Cầu cho rằng, đây là ý tưởng đã hình thành từ lâu nhưng đến nay vẫn chưa có lối ra.

Thực tế, việc thu mua, tái chế rác thành nguyên liệu sản xuất là sinh kế của cả một vùng quê với hàng ngàn người dân nên rất khó để họ từ bỏ. Vì vậy, đã đến lúc các cấp ngành của huyện Ứng Hòa và TP Hà Nội có giải pháp đưa thôn Xà Cầu vào một quy trình sản xuất, phát triển ổn định, bền vững đi kèm với những biện pháp quyết liệt nhằm bảo vệ môi trường sống, đồng ruộng và nguồn nước.

Theo Minh Tường/ Kinh tế & Đô thị Điện tử, 23/12/2014

Ô nhiễm bủa vây quận Thủ Đức

Quận Thủ Đức nằm ở hạ lưu của hệ thống sông Đồng Nai và sông Sài Gòn với 60 hệ thống kênh rạch lớn nhỏ. Trong những năm gần đây, cùng với sự gia tăng nhanh chóng các khu sản xuất, khu công nghiệp khu vực thượng nguồn cộng với số dân nhập cư tăng nhanh đã khiến lượng lớn nước thải ô nhiễm dồn xuống khu vực quận Thủ Đức, gây ô nhiễm nghiêm trọng đời sống người dân.

Chất thải ô nhiễm nào cũng có

Là quận nằm ở cửa ngõ ra vào phía Đông của TPHCM, Thủ Đức có nhiều điều kiện thuận lợi để phát triển kinh tế - xã hội, kéo theo đó là sự gia tăng dân số cơ học nhanh. Tỷ lệ dân số tăng cơ học ở mức cao là do nhiều yếu tố tác động nhưng nguyên nhân chính là do sự bùng phát các khu công nghiệp, khu chế xuất trên địa bàn. Cụ thể, Khu công nghiệp Bình Chiểu, Khu chế xuất Linh Trung II, Sài Gòn - Linh Trung… Bên cạnh đó, việc hình thành tập trung và ngày càng nhiều các trường đại học, học viện đã kéo theo sự di chuyển đáng kể số lượng người dân di dời từ nội thành ra vùng ven. Sự gia tăng nhanh dân số trong khi quy hoạch phát triển đô thị, cơ sở hạ tầng tiếp nhận không theo kịp đã làm phát sinh nhiều vấn đề nan giải, nhất là vấn đề ô nhiễm chất lượng nước kênh rạch.



Kênh Ba Bò vẫn bị ô nhiễm nghiêm trọng vì nước thải công nghiệp và sinh hoạt. Ảnh: Quang Khoa

Kết quả điều tra, khảo sát chất lượng nước 2013 - 2014 cho thấy, toàn bộ nồng độ các chất thải ô nhiễm đều có và vượt quy chuẩn cho phép đối với hệ thống kênh rạch của thành phố. Điển hình như nhu cầu ôxy sinh hóa hay nhu cầu ôxy sinh học (BOD), chỉ có 16/53 vị trí lấy mẫu là đạt quy chuẩn. Số còn lại vượt quy chuẩn cho phép từ 1,1 - 19,3 lần. Những điểm có chất lượng nước không đạt thường tập trung tại các khu vực như rạch Lùng, rạch Cầu Trắng 1, rạch Cầu Trắng 2, rạch Thủ Đức, suối Nhum, suối Cái, rạch Bình Thọ. Mức độ ô nhiễm nguồn nước mùa khô cao hơn nhiều so với mùa mưa. Tương tự, cũng tại những điểm trên, nhu cầu oxy hóa học (COD), Amoni (NH4+-N), Photphat vượt quy chuẩn cho phép từ 2,43 đến 34,63 lần. Riêng tổng vi sinh (Coliforms) vượt tiêu chuẩn cho phép cao nhất hơn 2.000 lần. Đặc biệt, vào mùa mưa nồng độ Coliforms có xu hướng tăng cao một số vị trí như rạch Cầu Trắng 1, rạch Thủ Đức, suối Nhum, rạch Bình Thọ.

Khổ vì nước thải liên vùng

Mức độ ô nhiễm nghiêm trọng nhưng với đặc thù là nơi giáp ranh và tiếp nhận nguồn thải từ nhiều tỉnh thành khác, nên việc xử lý cắt nguồn thải ô nhiễm tại quận Thủ Đức không dễ. Thực tế cho thấy, nguồn gây ô nhiễm chính đến chất lượng nước kênh rạch trên địa bàn quận Thủ Đức là do tải lượng ô nhiễm của nước thải sinh hoạt và công nghiệp không được xử lý triệt để xả thải ra kênh rạch, làm gia tăng mức độ tích lũy chất ô nhiễm trong nguồn nước. Ngoài ra, các hộ dân còn trút xuống kênh và khu vực hai bên bờ kênh một lượng rác thải khá lớn, làm mức độ ô nhiễm gia tăng. Bên cạnh đó, mạng lưới kênh rạch chằng chịt cộng thêm chế độ bán nhật triều không đều gây khó khăn cho việc tiêu thoát nước trong khu vực và gây ảnh hưởng đến sự chuyển tải các chất bẩn đồng thời tăng thêm mức độ ô nhiễm do việc ứ đọng rác thải vào những giờ triều cường. Nghiêm trọng nhất là vấn đề ô nhiễm do hoạt động công nghiệp phát sinh từ các hoạt động phát triển kinh tế trên địa bàn quận Thủ Đức và một phần từ các hoạt động công nghiệp của các khu vực lân cận như quận 9, một phần từ Bình Dương đổ sang.

Trong thời gian gần đây, bất chấp sự nỗ lực cải thiện chất lượng môi trường của quận Thủ Đức nhưng môi trường ô nhiễm vẫn hoàn ô nhiễm. Trường hợp ô nhiễm kênh Ba Bò là một điển hình. Điểm gây ô nhiễm chủ yếu tại khu vực kênh Ba Bò là khu vực thượng nguồn không chịu ảnh hưởng của thủy triều và là nơi tiếp nhận trực tiếp nước thải từ các hoạt động công nghiệp phía Bình Dương đổ xuống (nước thải của KCN Sóng Thần 1 và 2, nước thải sinh hoạt và rác thải của dân cư từ tổ 11 đến tổ 16 thuộc xã Bình Hòa (Thuận An, Bình Dương).

Ngoài ra, ô nhiễm kênh Ba Bò còn do chịu ảnh hưởng một phần nước thải các cơ sở sản xuất thuộc phường Bình Chiểu, quận Thủ Đức, TPHCM. Để giúp quận Thủ Đức cải thiện ô nhiễm tuyến kênh này, UBND TPHCM đã bỏ ra hơn 700 tỷ đồng để đầu tư cải thiện kênh rạch này nhưng cho đến nay, kênh vẫn bị ô nhiễm bởi các chỉ tiêu DO, COD, BOD, TSS, Coliform, Fe, Pb, Cr, Phosphat. Mức độ ô nhiễm tùy theo loại mà vượt quy chuẩn cho phép loại B trung bình giao động từ 1,03 - 18,21 lần. Cá biệt Coliform vượt từ 1,47 - 32.933 lần. Gần đây nhất, Phó chủ tịch UBND TPHCM Nguyễn Hữu Tín đã chỉ đạo các cơ quan chức năng liên quan làm việc với tỉnh Bình Dương để sớm khắc phục tình trạng đổ chất thải ô nhiễm thông qua hệ thống kênh rạch vào địa bàn thành phố. Tuy nhiên, cho đến nay vẫn chưa có hiệu quả.

Điều đáng nói, càng kéo lâu thời gian tìm kiếm giải pháp nhằm cải thiện môi trường tại đây thì người dân càng thấp thỏm lo cho sức khỏe của mình. Liệu những căn bệnh mà người dân trên địa bàn quận thường xuyên mắc phải như viêm hệ thống hô hấp, rối loạn tiêu hóa, thậm chí là ung thư có phải xuất phát một phần từ nguyên nhân sống chung với môi trường ô nhiễm?

MINH XUÂN

Sông Đồng Nai ô nhiễm: Cần xây tới 51 nhà máy xử lý!

“Chất lượng nguồn nước trên lưu vực sông Đồng Nai đã được cải thiện nhưng đoạn hạ lưu vẫn còn ô nhiễm cục bộ”.

Đại diện văn phòng Ủy ban Bảo vệ môi trường lưu vực sông Đồng Nai cho biết tại phiên họp lần thứ tám của ủy ban này ngày 22-12 tại TP.HCM.

Theo báo cáo, hiện trên lưu vực sông Đồng Nai vẫn còn 88 cơ sở gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng, dự kiến sẽ xử lý triệt để vào năm 2015. Ngoài ra còn 24 cơ sở ô nhiễm nghiêm trọng khác dự kiến đến năm 2020 mới xử lý được.

Dự báo đến năm 2020 tổng lượng nước thải tại các đô thị, khu công nghiệp và khu dân cư tập trung trên lưu vực sông Đồng Nai lên đến hơn 4,4 triệu m3. Khi đó, cần phải xây dựng 51 nhà máy xử lý nước thải sinh hoạt tại các đô thị lớn trên lưu vực sông với tổng công suất dự kiến đến năm 2020 hơn 2,5 triệu m3/ngày đêm.

TRUNG THANH

Nguồn nước sinh hoạt của 18 triệu người đang ô nhiễm nặng

Đó là cảnh báo của một số chuyên gia tại phiên họp thứ 8 Ủy ban bảo vệ môi trường lưu vực hệ thống sông Đồng Nai diễn ra tại TPHCM vào ngày 22/12.

Theo ông Lê Văn Tuấn, Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Nước và Môi trường (Bộ Xây dựng), hệ thống sông Đồng Nai đang bị ô nhiễm trầm trọng. Mỗi ngày con sông tiếp nhận trên 500 nghìn mét khối nước thải công nghiệp từ trên 60 khu công nghiệp và gần 2 triệu mét khối nước thải sinh hoạt từ các khu đô thị, trong đó trên 60% nước thải công nghiệp và 85% nước thải sinh hoạt chưa qua xử lý. Dự kiến đến năm 2020, tổng lượng nước thải đô thị, nước thải công nghiệp thải ra sông Đồng Nai mỗi ngày có thể lên đến gần 4,5 triệu mét khối.

Hệ thống sông Đồng Nai cung cấp nước sinh hoạt cho 18 triệu người thuộc 11 tỉnh thành (TPHCM, Đồng Nai, Bình Dương, Bình Phước, Bà Rịa - Vũng Tàu, Long An, Tây Ninh, Lâm Đồng, Đắk Nông, Ninh Thuận và Bình Thuận) song đến nay, trừ Ninh Thuận, 10/11 tỉnh thành còn lại không đạt mục tiêu đề ra trong giai đoạn 2011-2015 để bảo vệ nguồn nước sông Đồng Nai.

Ông Tuấn cho rằng, nếu các tỉnh thành trong lưu vực không có đột phá trong xử lý nước thải, bảo vệ nguồn nước thì hệ thống sông Đồng Nai sẽ càng ngày càng ô nhiễm nặng nề và có nguy cơ trở thành dòng sông “chết”. Dự kiến đến năm 2020, tổng kinh phí cần để đầu tư xây dựng các hệ thống xử lý nước thải cho lưu vực sông Đồng Nai là khoảng 100 nghìn tỷ đồng.